XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thám tử Hercule Poirot - Full

Thám tử Hercule Poirot - Full

Tác giả: Agatha Christie

Ngày cập nhật: 22:54 17/12/2015

Lượt xem: 1342611

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2611 lượt.

gặp rủi ro – Ông Frobisher nói bằng giọng trầm. Trong trường hợp ấy…- Hugh rất yêu Diana – Poirot lưu ý hai người.- Chính vì lý do ấy – Ông Chandler kêu lên – Mẹ kiếp, ông bạn, phải công nhận đây là vấn đề người điên. Hugh cũng thấy như vậy. Diana không nên tới đây.- Nếu vậy – Poirot đáp – thì cô ấy tự quyết định.Anh đi ra. Đứng bên chiếc xe nơi Diana đang đợi anh. Cô gọi nhà thám tử.- Nào chúng ta hãy đi mua sắm những thứ cần cho đêm nay. Chúng ta sẽ về kịp dùng bữa chiều.Trên đường, Poirot kể lại cho cô gái nghe câu chuyện giữa ba người vừa rồi.Diana bật cười.- Họ cho rằng Hugh sẽ đem lại chuyện không hay cho tôi ư?Thay vì trả lời, Poirot hỏi cô có thể cho anh ghé vào cửa hàng dược phẩm trong làng không. Anh đã quên mang bàn chải răng.Trên xe cô gái đợi anh đi mua sắm. Cô thấy anh đã mất rất nhiều thời gian để mua bàn chải răng…*- Cô có can đảm không, thưa cô. Rất can đảm. Đây là cái mà cô đang cần.- Ôi, đúng ư? – Diana kêu lên – Anh ấy điên thật ư?- Tôi không phải là thày thuốc tâm thần, thưa cô. Tôi không có quyền nói “người này điên, người kia không điên”.- Ông đô đốc hải quân Chandler cho rằng anh ấy điên, ông đại tá George Frobisher cũng cho là như vây. Hugh, cả anh ấy nữa, cũng cho rằng mình điên.- Còn cô thì sao?- Tôi ư? Tôi nói anh ấy không phải như vậy! Do đó tại sao…- Do đó tại sao cô đến tìm tôi, đúng không?- Phải. Tôi còn cách nào khác được?- Đây đúng là câu hỏi mà tôi muốn đặt ra cho cô, thưa cô.- Tôi không hiểu.- Stephen Graham là ai?Cô gái có vẻ ngạc nhiên.- Stephen Graham ư? Đúng… đây là một chàng trai – Cô gái nói và nắm lấy cánh tay anh – Ông đang nghĩ gì? Ông đang ở đây mà chẳng nói gì với tôi cả. Ông làm tôi sợ. Tại sao?- Có thể – Poirot trả lời – vì bản thân tôi cũng đang rất sợ.Đôi mắt cô gái mở to.- Sợ cái gì? – Cô lẩm bẩm.Hercule Poirot thở dài:- Bắt một kẻ giết người thì dễ hơn nhiều việc phòng ngừa một kẻ giết người – Anh nói.Diana kêu lên:- Ôi! Không nên dùng câu đó.- Cần phải như vậy – Poirot trả lời.Rồi anh thay đổi cách nói, có vẻ ra lệnh nhiều hơn.- Thưa cô, đêm nay chúng ta, cô và tôi, cần nghỉ lại ở Lyde Manor. Rất cần thiết. Cô có thể giải quyết được việc này không?- Được… chắc chắn là được. Nhưng tại sao?- Vì không nên để mất thời gian. Cô nói là mình can đảm, cô hãy chứng minh cái đó. Cô hãy làm như tôi nói và không nên hỏi gì cả.Cô ta gật đầu và ra về mà không nói gì thêm.Một vài phút sau anh cũng theo cô gái đi vào trong nhà. Trong phòng đọc sách, cô gái đang nói gì đó với ba người đàn ông. Anh lên lầu một. Không có ai trên cầu thang.Không khó khăn gì lắm để tìm phòng của Hugh Chandler. Trên một ngăn giá bằng kính trong phòng vệ sinh có rất nhiều chai lọ.Hercule Poirot bắt đầu công việc. Một lát sau anh xuống tiền sảnh và gặp cô gái, má đỏ và mắt sáng lên từ phòng đọc sách bước ra.- Xong rồi! – Diana nói.Đến lượt ông đô đốc đi ra và mời nhà thám tử vào phòng đọc sách và chính ông ta khép cửa lại rồi nói:- Thưa ông Poirot, tôi không thích chuyện này.- Chuyện gì vậy, thưa đô đốc?- Diana đã nài nỉ tôi cho hai người nghỉ qua đêm ở đây. không phải là tôi không hiếu khách nhưng… thật thà mà nói, ông Poirot, tôi không thích như vậy. Tôi không hiểu. Để làm gì kia chứ?- Cứ nói là tôi muốn làm một cuộc thí nghiệm.- Thí nghiệm gì?- Xin lỗi ông, đây là việc của tôi…- Nhưng, thưa ông, tôi không mời ông tới đây…Poirot ngắt lời ông ta:- Xin ông hãy tin tôi, ông đô đốc, tôi hiểu ý ông. Tôi tới đây vì sự bướng bỉnh của một cô gái. Ông nói thế này, ông Frobisher nói thế kia còn Hugh thì nói rất khác. Bây giờ tự tôi phải biết rõ sự thật.- Nhưng sự thật nào kia chứ? Tôi đã nói rồi, ở đây chẳng có gì phải xem xét cả! Hàng đêm tôi nhốt con trai tôi trong phòng, đó là tất cả!- Nhưng sáng nay cửa phòng của anh ta không khóa, anh ta nói với tôi như vậy.- Sao?- Tự ông có thể lên đó xem.Ông Chandler cau mày.- Tôi cho rằng ông George đã mở… Ông nghĩ thế nào?- Ông để chìa khóa ở đâu? Cắm trong ổ khóa ư?- Không. Trên một cái dầm chìa ra ở bên cạnh. Ngoài tôi thì ông George hoặc Withers, người hầu phòng, cũng có thể lấy chìa để mở khóa. Chúng tôi đã bảo Withers rằng Hugh bị mộng du… Đây là một đày tớ trung thành. Nó đã ở đây nhiều năm rồi.- Ngoài ra có chìa khóa nào khác nữa không?- Theo tôi biết thì không.- Người ta có thể làm một chìa khóa khác.- Nhưng đó là ai?- Con trai ông cho rằng mình đã giấu nó ở đâu nhưng không nhớ ra.Ông đại tá Frobisher chợt đi vào và lên tiếng:- Tôi không thích như vậy, Charles… Cô gái…- Đúng như tôi đã nghĩ – Ông đô đốc nói ngay – Cô ta không nên cùng ông tới đây. Ông thì tùy, nhưng…- Tại sao ông không muốn cô Maberly có mặt ở đây đêm nay?- Có thể gặp rủi ro – Ông Frobisher nói bằng giọng trầm. Trong trường hợp ấy…- Hugh rất yêu Diana – Poirot lưu ý hai người.- Chính vì lý do ấy – Ông Chandler kêu lên – Mẹ kiếp, ông bạn, phải công nhận đây là vấn đề người điên. Hugh cũng thấy như vậy. Diana không nên tới đây.- Nếu vậy – Poirot đáp – thì cô ấy tự quyết định.Anh đi ra. Đứng bên chiếc xe nơi Diana đang đợi anh. Cô gọi nhà thám tử.- Nào chúng ta hãy đi mua sắm những thứ cầ