Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thám tử Hercule Poirot - Full

Thám tử Hercule Poirot - Full

Tác giả: Agatha Christie

Ngày cập nhật: 22:54 17/12/2015

Lượt xem: 1342619

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2619 lượt.

. Hắn đã và sẽ còn hấp dẫn mọi người. Hắn có một gia tài lớn và không một ai cho chúng tôi biết tính nết thực sự của hắn. Tôi ở góa từ lâu. Hai người đàn bà độc thân sống bên nhau thì đó là những quan tòa tồi…- Vâng, đúng như thế – Harold suy nghĩ nói.Anh thương hại tình cảnh của Elsie Clayton vào tuổi chưa đến hai mươi nhăm. Anh nhớ lại cái nhìn trong sáng, cặp mắt xanh, vành môi cong. Và anh chợt nhận ra tình cảm của mình đối với cô gái ấy đã vượt quá một tình bạn đơn giản.Và cô ấy đang sống với một con ác thú…Sau bữa ăn, Harold tới gặp bà mẹ và cô con gái. Elsie Clayton mặc một chiếc áo màu nhạt. Hẳn là cô ta đã khóc, mắt đỏ hoe.- Tôi đã biết hai mụ nữ yêu tinh mình chim của ông là ai rồi - Bà Rice nói với giọng vui vẻ – Những người Ba Lan, trong một gia đình quí phái, người gác cổng đã nói với tôi như thế.Harold nhìn về phía hai phụ nữ Ba Lan.- Hai bà kia ư – Elsie vô tư hỏi – Hai bà tóc nhuộm kia ư? Họ như một cái gì để gây tai họa… tôi không hiểu tại sao.- Đúng như điều tôi đã nói! – Harold nói với vẻ chiến thắng.Bà Rice cười.- Hai người thật là kỳ cục – Elsie thật thà xác nhận – Nhìn họ con liên tưởng tới những con chim kền kền.- Chúng thường móc mắt những xác chết để ăn! – Harold nói thêm.- Ôi! Không – Người đàn bà trẻ sợ hãi kêu lên.- Tha lỗi cho tôi.- Mong sao họ không gặp chúng ta trên đường đi dạo – Bà Rice nói.- Chúng ta chẳng có bí mật tội lỗi gì cả – Elsie tuyên bố.- Nhưng ông Waring có cái đó thì sao – Người mẹ nháy mắt nói.- Không khi nào, cuộc đời tôi như cuốn sách để mở.“Những người không chịu đi theo con đường ngay thẳng thì thật là điên rồ”. Anh chợt nghĩ. Một lương tâm trong sáng, đó là cái mà người ta cần trong cuộc sống. “Những cái đó giúp người ta đối mặt với thế gian, xua đuổi những kẻ muốn anh đi chệch đường”.Anh cảm thấy mình rất mạnh, tuyệt đối mạnh, để làm chủ số phận của mình. Cũng như mọi người Anh, Harold Waring rất kém về ngoại ngữ. Tiếng Pháp của anh mới ở trình độ bập bẹ và phát âm theo kiểu tiếng Anh. Anh không biết một tiếng Đức nào, cả tiếng Ý cũng vậy.Nhưng cho đến bây giờ anh không cảm thấy phiền phức. Trong hầu hết các khách sạn ở lục địa, bao giờ cũng có ai đó biết nói tiếng Anh.Cái vùng hẻo lánh mà tiếng nói hầu hết là của người Slave, chỉ có người gác cổng biết nói tiếng Đức, anh phải cầu cứu đến một người phiên dịch. Bà Rice biết nhiều thứ tiếng nhưng giọng bà vẫn pha lẫn giọng Slave. Harold quyết định mình phải học tiếng Đức. Trời đẹp và sau khi học được vài chữ, anh thấy đã đến giờ đi dạo trước bữa ăn. Anh đi theo con đường xuống hồ, rồi đi vào rừng thông. Sau khi đi khoảng chừng năm phút, tai anh bắt gặp một tiếng động. Không thể nhầm lẫn được: cách chỗ anh đứng một vài mét một phụ nữ đang khóc nức nở.Harold dừng lại một lúc sau đó anh đi về phía có tiếng khóc. Elsie Clayton đang ngồi trên một thân cây, tay ôm mặt, thổn thức.- Bà Clayton – Harold dịu dàng gọi – Elsie đó phải không?Cô ta giật nẩy mình, ngẩng mặt lên nhìn anh. Anh ngồi xuống bên cô.- … Tôi có thể làm được gì? – Anh nồng nhiệt hỏi.Cô ta lắc đầu.- Không… Không… Ông rất tốt. Nhưng ông không thể giúp gì được tôi đâu!- Có phải vì… chồng bà không? – Anh khó chịu hỏi lại.Cô gật đầu. Sau đó cô lau mặt, lấy ra một hộp phấn, đấu tranh để lấy lại sự can đảm.- Tôi không muốn mẹ tôi lo lắng- Cô run rẩy nói – Mẹ tôi sẽ rất hoảng hốt khi thấy tôi đau khổ. Thế là tôi tới đây để khóc. Thậy là ngốc nghếch, tôi biết điều đó… Nhưng… nhiều khi cuộc đời hình như không thể chịu đựng nổi.- Tôi lấy làm tiếc – Harold nói.Cô nhìn anh với cái nhìn biết ơn. Sau đó nói rất nhanh:- Tất cả do lỗi của tôi. Tôi đã kết hôn với Philip với tất cả tấm lòng. Nếu xảy ra chuyện gì, thì người đáng trách độc nhất là tôi.- Bà thật can đảm khi nói rõ sự tình theo cách đó.Cô ta lắc đầu:- Ồ! Không, tôi không can đảm. Tôi cũng không mạnh dạn nữa, tôi hèn nhát. Sống với Philip thật là đáng lo ngại. Anh ta làm tôi run lên khi lên cơn điên dại, tôi chết khiếp.- Nhưng phải rời bỏ hắn ta! Harold kêu lên.- Tôi không dám. Anh ta… anh ta không ly hôn tôi đâu.- Thật là nực cười. Tại sao bà không ly hôn hắn.- Tôi không có một lý do gì – Cô ta đứng lên – Không, tôi phải theo số phận của mình. Ông biết đấy, tôi luôn luôn sống bên mẹ tôi. Philip sẽ thấy không có trở ngại gì. Nhưng khi chúng ta đi từ con đường này ra…Cô đỏ mặt ngập ngừng một chút khi nói tiếp:- Anh ta rất ghen! Chỉ cần tôi vô ý nói đến tên một người đàn ông nào đó thì sẽ có những cảnh tượng kinh khủng đối với tôi.Sự bực bội của Harold tăng lên. Anh đã nhiều lần nghe những chuyện ghen tuông của người chồng đối với vợ. Anh cho rằng như vậy là đúng, người chồng thường là có lý. Nhưng Elsie Clayton không phải là người đàn bà lẳng lơ. Chưa bao giờ cô đưa mắt tống tình anh.Elsie tránh xa anh với vẻ run rẩy. Cô ngước mắt nhìn lên trời.- Mặt trời sắp lặn. Trời rét. Tốt nhất là chúng ta trở về khách sạn. Sắp đến giờ ăn rồi.Họ đứng lên và đi về khách sạn. Đi khoảng một phút đồng hồ họ thấy một bóng người đi phía trước. Họ nhận ra chiếc áo khoác. Đó là một trong hai người phụ nữ Ba Lan.Họ vượt qua v