Tác giả: Agatha Christie
Ngày cập nhật: 22:54 17/12/2015
Lượt xem: 1342613
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2613 lượt.
n cho đêm nay. Chúng ta sẽ về kịp dùng bữa chiều.Trên đường, Poirot kể lại cho cô gái nghe câu chuyện giữa ba người vừa rồi.Diana bật cười.- Họ cho rằng Hugh sẽ đem lại chuyện không hay cho tôi ư?Thay vì trả lời, Poirot hỏi cô có thể cho anh ghé vào cửa hàng dược phẩm trong làng không. Anh đã quên mang bàn chải răng.Trên xe cô gái đợi anh đi mua sắm. Cô thấy anh đã mất rất nhiều thời gian để mua bàn chải răng…Hugh Chandler lấy súng trên giá xuống và bắt đầu nạp đạn thì Poirot đặt tay lên vai anh. Nhà thám tử nhỏ bé chỉ nói một câu nhưng đầy uy lực:- Không.- Ông bỏ tay ra. Không nên dính líu vào việc này! Sẽ là một tai nạn! Tôi đã nói với ông rồi, đây là cách duy nhất để thoát ra…- Không! – Hercule Poirot nhắc lại.- Ông đã biết nếu Diana không gài chặt cửa thì tôi đã bóp chết cô ấy rồi… Diana!- Anh sẽ không giết cô Maberly đâu.- Tôi đã giết con mèo. Ông không thể nói khác được.- Không, anh không giết con mèo cũng như con vẹt và cả những con cừu nữa.Hugh ngạc nhiên nhìn anh.- Trong hai chúng ta thì ai là người điên? Ông hay tôi?- Không ai điên cả.Cùng lúc ấy đô đốc Chandler và đại tá Frobisher bước vào phòng, theo sau có Diana.- Ông này nói rằng tôi không điên… - Hugh nói với những người mới đến bằng giọng run rẩy.- Tôi lấy làm sung sướng để báo tin rằng anh hoàn toàn tỉnh táo – Nhà thám tử khẳng định một lần nữa.Hugh bật cười, cười như một thằng ngốc.- Thật là kỳ cục! Hoàn toàn tỉnh táo mà lại đi giết những con vật mà tôi bắt gặp. Ông cho rằng tôi là người bình thường khi làm những việc ấy ư?- Tôi xin nhắc lại, không phải anh là người giết các con vật ấy.- Vậy thì ai?- Mỗi khi người ta cho anh dùng một liều thuốc gây ngủ mạnh và người ta đặt vào tay anh một con dao hoặc một lưỡi dao cạo dính máu.- Nhưng tại sao?Poirot quay sang ông đại tá Frobisher.- Thưa đại tá, ông đã sống nhiều năm ở Ấn Độ, đúng không? Ông có thấy những người dùng ma túy quá liều lượng cho phép đã phát điên lên như thế nào không?Mắt của ông đại tá sáng lên:- Tôi không tận mắt nhìn thấy nhưng có nghe nói đến chuyện này. Người ta dùng cà độc dược (datura).- Đúng thế. nguyên tắc dùng cà độc dược gần giống với ancaloide atropine mà người ta thu được chất benladon. Việc bào chế benladon để có được suynfat atropine dùng vào việc chữa mắt là rất dễ dàng. Sau khi đi hỏi ý kiến các dược sĩ, người ta có thể làm ra chất độc này mà không gây ra sự nghi ngờ nào. Khi có được chất này người ta có thể để nó lẫn vào ví dụ như kem cạo râu chẳng hạn. Sau khi dùng, người ta thấy trên mặt có những vết đỏ. Và cứ như thế người dùng sẽ bị khô miệng, khó nuốt, hoang tưởng mà ông Chandler đã làm thí nghiệm.Poirot quay về phía chàng trai.- Để không còn chút nghi ngờ nào, tôi cho anh biết: trong kem cạo mặt của anh có chất suynfat atropine. Tôi đã mang nó đi phân tích.Hugh tái mặt và run rẩy.- Ai đã làm việc này? Tại sao?- Tôi đã hình dung ra câu chuyện. Hình tam giác muôn thuở: hai người đàn ông và một phụ nữ. Đại tá Frobisher yêu mẹ anh nhưng bà ấy lại đi lấy đô đốc Chandler.- George! George! – Ông đô đốc kêu lên – Tôi không tin.- Ông muốn nói sự thù hận đã đổ vào đầu… người con trai ư? – Hugh hỏi với vẻ hoài nghi.- Theo một nghĩa nào đó thì đúng.- Đây là sự nói dối đến cực điểm! Tôi không tin, Charles.Ông đô đốc đang bước giật lùi.- Cà độc dược… Ấn Độ… Tôi hiểu… - Ông lẩm bẩm – Chúng tôi không khi nào nghĩ đến cà độc dược có thể gây ra sự điên rồ trong gia đình.- Đúng thế – Hercule Poirot nói bằng giọng mạnh mẽ - Chứng điên rồ ở trong máu. Một người điên thèm khát việc trả thù… Khôn khéo che giấu những triệu chứng điên rồ trong nhiều năm.Anh đột nhiên quay sang ông đại tá:- Trời! Chắc hẳn ông đã nghi ngờ, sau đó là biết rõ Hugh chính là con trai của ông, đúng không? Tại sao không bao giờ ông nói chuyện này với anh ta?Ông đô đốc Chandler lẩm bẩm một câu gì đó và nuốt nước bọt một cách khó khăn.- Tôi không biết – Ông đại tá Frobisher nói – Tôi không tin chắc… Một hôm Caroline đến tìm tôi với vẻ bồn chồn và lo ngại… Cô ấy đang sợ một cái gì đó. Tôi không biết là chuyện gì. Cô ấy… Tôi… Chúng tôi đã mất trí. Sau đó tôi ra đi… Đây là việc duy nhất phải làm. Tôi… tôi đã tự hỏi… Nhưng Caroline không hề nói gì tới việc Hugh là con trai của tôi. Sau đó là những triệu chứng điên rồ. Tôi cho rằng vấn đề đã được giải quyết một cách rõ ràng.- Ô! Phải! Ông không nhận ra Hugh cũng cau mày như ông, cũng hếch cằm lên như ông. Nhưng ông Charles Chandler đã để ý đến những cái đó, ông ta ấy. Đã nhiều năm… Và người vợ đã thú nhận với chồng. Bà ta vẫn yêu ông Frobisher. Charles Chandler nghĩ cách trả thù. Chỉ một mình ông ta mới biết tại sao bà Caroline lại chết đuối. Sau đó thì sự thù hận đổ vào đầu chàng trai. Anh ta mang họ của đô đốc, nhưng không phải là con trai của ông ta. Những câu chuyện về Ấn Độ của ông đã gợi ý cho ông ta làm cho Hugh phát điên một cách từ từ để rồi anh ta có thể tự sát vì thất vọng. Ông đô đốc Charles Chandler là người khát máu chứ không phải Hugh. Chính Charles Chandler là người cắt cổ những con cừu. Nhưng Hugh là người phải gánh chịu! Ông có biết tôi bắt đ