Tác giả: Tang Thượng
Ngày cập nhật: 22:45 17/12/2015
Lượt xem: 1342340
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2340 lượt.
iống tầng tháp phía trên, độ lớn cũng
gần như nhau, cao khoảng mười mét, gồm sáu cạnh vuông vức, chính giữa là cột trụ
bằng Sinh Tức Mộc; bao xung quanh là sáu đường ống kéo thẳng xuống; cách mặt đất
khoảng ba mét, màu vàng nhạt, giống như một cái túi vô đáy, xem ra đây mới
chính là gốc cây. Ngay lập tức, tôi thấy sáu đường ống kia từ từ chuyển động, rồi
nhẹ nhàng thu ngắn lại mà không phát tiếng động gì, miệng ống nâng lên cao cho
tới khi dính chặt với thân cây, để lại sáu lỗ tròn đen ngòm.
Tôi
đứng như trời trồng, ngẩng đầu nhìn theo sáu miệng ống đó, cảm thấy mọi việc diễn
ra cực kỳ quái gở. Điều này càng giúp tôi khẳng định rằng dưới lòng tháp đang tồn
tại một cỗ máy huyền bí, nhưng tôi vẫn chưa thể giải thích vì sao nó lại được
xây dựng nên?
Tiểu
Đường khẽ mỉm cười nói rằng dù là cây gì đi chăng nữa, cũng không thể tách khỏi
mặt đất. Chúng tôi đứng nhìn một lúc, sau khi nhận thấy không có nguy hiểm gì,
mới đi một vòng xung quanh để thám thính. Ba người chúng tôi không tìm thấy một
chiếc cầu thang nào, xem ra đây là tầng không cuối cùng và cũng là căn phòng bí
mật được cất giấu dưới lòng Cổ Tháp.
Sáu
cạnh xung quanh trống trơn, phủ một lớp rêu xanh dày, mịn và mát giống như một
tấm thảm màu xanh; qua ánh đèn pin, những hạt sương nhỏ li ti vẫn còn đọng lại
trên bề mặt, phản chiếu lung linh.
Điều
kì lạ đã xuất hiện, mặt tường đầu tiên xuất hiện một miếng kim loại hình thái cực,
to gần bằng miệng chum. Khi quan sát kĩ hơn, chúng tôi nhận thấy tấm kim loại
đó bị chôn sâu khoảng chừng năm cen-ti-mét, bên trên phủ kín bụi đất. Đường viền
xung quanh kín mít, tôi đoán đây chính là miệng hầm dẫn xuống bên dưới.
Nhìn
thấy thế, tôi hào hứng hẳn lên, điều này chứng tỏ chúng tôi đã đến đúng nơi cần
đến, và bên dưới căn hầm hứa hẹn sẽ có rất nhiều bí mật.
Lão Mục lập tức lôi cuốc xẻng từ trong ba-lô ra, gạt sạch lớp bụi đất trên
tường rồi cắm sâu mũi xẻng vào khe, sau khi đã cắm chắc mũi xẻng, anh ta bẩy mạnh cán xẻng lên. Nhưng bẩy mãi, mũi xẻng cong hẳn đi mà miếng kim loại kia vẫn nằm im không nhúc nhích. Lão Mục lôi chiếc dao nhíp ra thử chọc mạnh lên trên, những tiếng “cách… cách…” giòn tan phát ra mà trên
bề mặt vẫn không hề hấn gì.
Tôi sờ lên bề mặt tấm kim loại hình thái cực, rõ ràng nó được đúc
bằng kim loại liền khối nên cứng chắc vô cùng, biết giải quyết thế nào
với nó đây.
Thấy Lão Mục lôi tiếp chiếc búa ra, Tiểu Đường vội ngăn lại, cô bé
nghiêng đầu quan sát tấm kim loại hình thái cực hồi lâu, hai tay miết
miết lên bề mặt rồi nói với chúng tôi, hai hình âm dương trên đây là
khắc hình, có lẽ nó là chìa khóa khởi động của một cỗ máy, nên dùng
ngoại lực tác động cũng không có ý nghĩa gì.
Tôi nghe thấy vậy liền lo lắng hỏi:
- Chúng ta đều không phải là Sở Kinh Lan, vậy thì ai sẽ mở được nó chứ?
Tiểu Đường vẫn nhìn chăm chăm lên tấm kim loại, chậm rãi trả lời câu hỏi của tôi:
- Em cũng không biết mở khóa, nhưng hai biểu tượng âm dương trên này là khắc hình, cổ ngữ có câu “dĩ hình chế hình”, ta thử cách khác xem sao.
Nghe Tiểu Đường nói như vậy, do bản thân vẫn chưa nghĩ ra cách gì, nên đành để cô bé thử trước xem sao.
Tiểu Đường lấy ra hai mũi kim, lần lượt đặt lên hai biểu tượng âm
dương, dừng lại một lúc, hai bàn tay của cô bé thoăn thoắt đưa mũi kim
lên xuống đều đặn. Tiếng kim loại chạm vào nhau phát ra tiếng rít chói
tai. Động tác của Tiểu Đường mỗi lúc một nhanh. Bỗng nhiên, một tiếng
“tách” vang lên, hình thái cực từ từ tách ra theo đường chữ S ở chính
giữa, rồi kéo sang hai bên để lộ một miệng hố đen ngòm.
Chúng tôi vội vàng cúi đầu xuống quan sát, ngay bên dưới lại là một
tấm kim loại trơn nhẵn, màu đen bóng, không có bất cứ một khe nứt nào và càng không thấy dấu hiệu bị hoen gỉ. Dùng cán dao gõ xuống, thấy vọng
lên những âm thanh nặng trịch, chứng tỏ lớp kim loại này rất dày, trừ
khi khoan thủng nếu không sẽ không thể đi xuyên qua.
Tiểu Đường lại áp dụng cách vừa xong, nhưng vừa mở được lớp kim loại
này, thì bên dưới lại xuất hiện một lớp kim loại khác, màu sắc và chất
liệu không khác gì nhau, cảm giác như phía dưới tầng hầm này đều được
xếp kín bằng các tầng kim loại giống y hệt nhau.
Thấy tình hình có vẻ khó khăn, Lão Mục cho rằng nên tìm kiếm vị trí
khác, không nhất thiết trông chờ ở sáu tấm kim loại hình thái cực này.
Chúng tôi đều đồng ý và bắt đầu chia nhau ra tìm ở từng góc một, nhưng
kết quả vẫn không thấy gì, đến cả chiếc cột trụ cũng là đặc bên trong.
Tôi bắt đầu thấy sốt ruột, quay sang bàn bạc lại với Lão Mục:
- Hay là chúng ta quay về, rồi lần tới mang theo một chiếc máy khoan để khoan lớp kim loại đó ra.
Lão Mục trầm ngâm nghĩ một lúc, rồi lắc đầu nói:
- Không ổn, miệng ống giờ cũng đã co lại cao hơn chục mét, nếu không
có thang thì ta cũng không thể trèo lên đó được, bây giờ chỉ còn cách đi tiếp thôi.
Lão Mục vừa ngừng lại, Tiểu Đường bỗng thốt lên bàng hoàng, ngón tay chỉ xuống đất, giọng nói khẽ run run:
- Em biết rồi, đây chính là sáu đường luân hồi.
Sáu đường luân hồi?!!!
Tôi ngỡ ng