Tác giả: Tang Thượng
Ngày cập nhật: 22:45 17/12/2015
Lượt xem: 1342318
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2318 lượt.
hum hình vòng cung,
khiến cho hình ảnh phản chiếu trong đó cũng bị méo mó đi, giống như
chúng tôi đang đứng trong nhà gương.
Tiểu Đường chậm rãi quỳ xuống, gí sát đầu vào thân cây, ngón tay khẽ
chạm lên bề mặt, mắt mở to quan sát thật kỹ. Hai khuôn mặt đang đối diện với nhau, một sáng một tối, nhưng khuôn mặt phản chiếu lại méo mó dị
dạng, đôi mắt mở to, biểu cảm kì quái, giống như bên trong đang có một
người nhìn trộm ra bên ngoài vậy.
Tôi đứng sau lưng Tiểu Đường, ngỡ ngàng dõi theo từng cử động, nhớ
ngay đến một buổi tối trước đây, cô bé cũng đứng trước gương khắc khuôn
mặt mình lên đó. Tôi bắt đầu hơi hoang mang nghi ngờ.
Nhưng một lúc sau, Tiểu Đường đứng dậy nói với Lão Mục, lớp vỏ của
Sinh Tức Mộc rất cứng, cần phải xác định rõ vị trí của đường vân cực
hiếm của nó, rồi mới dùng mũi dao tách ra được. Nhưng nhất định không
được cưa đứt hoàn toàn mà phải để lại một đoạn để thân cây có thể hồi
phục, nếu không sẽ bị coi là bất kính, thậm chí còn là bị trừng phạt.
Sau đó, Tiểu Đường chỉ tay lên một vị trí để cho Lão Mục dùng mũi dao rạch một đường; nhưng trước khi rạch, cô bé còn cẩn thận dặn dò: Chú ý
sao cho lực mũi dao vừa phải, chỉ chọc vào đúng một cen-ti-mét. Nếu mũi
dao nhẹ quá thì sẽ không tách được lớp thân cây, nhưng nếu sâu quá thì
mũi dao sẽ lập tức bị hút vào bên trong.
Lão Mục gật đầu đồng ý, hai tay cầm chắc đằng chuôi, chĩa mũi dao
thẳng về phía thân cây, nhẹ nhàng chạm vào vị trí đã điểm, rồi dứt khoát chọc sâu mũi dao xuống. Một tiếng “tách!” vang lên, chứng tỏ mũi dao đã chọc vào bên trong thân cây. Lão Mục hết sức tập trung làm sao cho mũi
dao chỉ chọc sâu một cen-ti-mét, vừa đúng với tiêu chuẩn mà Tiểu Đường
yêu cầu.
Tiểu Đường hơi nghiêng đầu ngó sang, nhướn đôi lông mày rồi khẽ reo lên tán thưởng:
- Nếu để chú thi viết thư pháp thì chắc chắn không thể thua Vương Hựu Quân.
Nghe Tiểu Đường nói thế, tôi lại có một liên tưởng kì lạ: Một
cen-ti-mét bây giờ tương đương với ba phân trong đơn vị đo lường thời cổ đại, và Vương Hựu Quân không phải là Vương Hi Chi hay sao, lẽ nào điển
tích “nhập mộc tam phân”[2'> là từ đây mà ra? Từ khi
quen biết Tiểu Đường, tôi nhiều lần được nghe cách suy luận kì lạ của cô bé. Tiểu Đường bình thường rất thích vẽ người, đặc biệt là phụ nữ, hơn
nữa cô bé còn mang họ Đường, lẽ nào… Trong đầu tôi bỗng nhiên lóe lên
một ý nghĩ, lập tức thốt lên:
- Tiểu Đường, em có phải là Đường Bá…
- Chị Tiêu Vi!
[2'> Tục truyền rằng một lần hoàng để đưa một tấm ván cho Vương Hi Chi bảo viết chữ để đem đi khắc, ai ngờ bút lực của Vương Hi Chi mạnh
mẽ đến nỗi nét chữ khắc sâu vào tấm ván đến ba phân.
Tiểu Đường vội vàng trừng mắt phẩy tay, ra hiệu cho tôi không được
nói tiếp, thế nhưng nhìn sắc mặt biểu cảm của cô bé, tôi biết suy luận
của mình là đúng.
Tôi lập tức nín thinh, lặng lẽ nhìn cô bé nhưng trong lòng thì đang
như lửa đốt. Đệ nhất phong lưu Đường Bá Hổ lại chính là bậc thầy xăm
hình, điều này thực quá sức tưởng tượng. Nhưng với một người rất đỗi
bình thường như tôi mà được kết giao với hậu duệ đích truyền của ông ấy, đúng là có nằm mơ cũng không dám nghĩ tới, nếu tôi nói ra thì chắc
chẳng có ai tin đó là sự thật.
Lão
Đường
hang chếch một góc 45 độ, mặt bên trong rất trơn và nhẵn, người tôi nằm thoai
thoải, nhanh chóng trượt theo đường ống xuống dưới.
Lưng
và mông bị cọ xát nóng rát, toàn thân phủ đầy chất lỏng dinh dính như nhớt cá
trê, khiến tốc độ trượt càng lúc càng nhanh vun vút.
Chúng
tôi cùng lặng yên theo đuổi suy nghĩ riêng của mỗi người, sau đó quay lại với
công việc đang dở dang. Dưới sự hướng dẫn của Tiểu Đường, Lão Mục từ từ tác lớp
vỏ trên thân Sinh Tức Mộc sang hai bên, nhưng tại vị trí tiếp giáp với mặt đất
thì vẫn giữ nguyên trạng, sau đó dùng tay gắng sức kéo hai mép sang hai bên.
Lớp
vỏ Sinh Tức Mộc vốn có tính đàn hồi cao như một cục cao su, từ từ cong theo lực
kéo của bàn tay. Lão Mục dùng chân giữ một mép, để lộ ra phần thân cây bên
trong, quả đúng la rỗng không.
Tiểu
Đường và tôi cùng ngó vào trong, Lão Mục cũng vội vàng cúi xuống. Trong một
giây sơ suất, hai mép vỏ lập tức bật lại, giam hãm chúng tôi ở bên trong.
Dưới
ánh đèn pin chói lóa, tôi cảm giác như mình đang bị nhốt trong một chiếc thùng
gỗ màu vàng nhạt với những đường vân gỗ vô cùng rõ nét; mặt phía trong thân cây
trơn mịn và bóng loáng tới mức khiến cho người ta phải tưởng rằng nó mới được
mài giũa kĩ càng. Ánh đèn pin khiến thân cây phản chiếu long lanh, khi sờ lên bề
mặt thì thấy có cảm giác dính dính ướt ướt giống như keo, tỏa một mùi thơm nhẹ
rất đặc biệt.
-
Nhìn này!
Quay
đầu sang thì vừa kịp thấy đường rạch trên thân cây đang liền lại không một tiếng
động, nhanh tới mức chỉ trong nháy mắt, vết rạch lúc nãy đã biến mất không để lại
chút dấu vết nào.
Tôi
trợn tròn mắt nhìn theo, nín thở vì sự việc diễn ra trước mắt quá thần diệu. Cả
đời này, có lẽ đây là trải nghiệm đặc biệt và kì quái nhất của tôi.
Bên
dưới có vẻ thấp hơn mặt sàn, xung quanh là sáu miệng hang hình tròn chĩa ra các
hướng khác