Ác Quỷ! Em Phải Là Vợ Của Tôi.
Tác giả: Sái Tuấn
Ngày cập nhật: 22:44 17/12/2015
Lượt xem: 1342106
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2106 lượt.
r/>Tiếng mưa ngoài cửa sổ càng lúc càng dày đặc. Tôi quay đầu lại nhìn kình cửa sổ, hai
sinh đôi đang chọc thẳng vào mắt tôi.
Toàn thân tôi mềm nhũn ra, ngồi xuống. Giây phút này, Tô Thiên Bình đối với tôi mà nói đã không còn quan trọng nữa rồi, quan trọng nhất là Tiểu Chi – u hồn tàu điện ngầm mà tôi ngày đêm thương nhớ.
A Hoàn hỏi tôi muốn gặp Tiểu Chi không? Có lẽ cô ta vốn đã biết quan hệ của tôi và Tiểu Chi, giữa u hồn bưu thiếp và u hồn tàu điện ngầm chắccũng tồn tại sự ăn ý nào đấy nhỉ? Ý nghĩ hoang đường này đến nay đã ănsâu vào tâm can khiến tôi thực sự tin tưởng, không còn hoài nghi gì nữacả.
Đúng vậy, Tiểu Chi chính là u hồn tàu điện ngầm.
Hơn nửa năm trước, khi truyện ngắn "Hoang thôn" của tôi mới được đăng,tôi đã nhận được e-mail của một nhân vật bí ẩn tự xưng là "Nhiếp TiểuSảnh", cô ấy chỉ ra rất nhiều chỗ thiếu sót trong truyện và còn nhắc đến rất nhiều câu chuyện về Hoang thôn, đều là những điều mà tôi mắt thấytai nghe.
Sau đó, dưới sự giúp đỡ của người anh họ làm cảnh sát là Diệp Tiêu, tôi đã tóm được nhân vật bí ẩn bám theo tôi trong bóng tối ở ga tàu điệnngầm – Nhiếp Tiểu Sảnh. Không ngờ, cô ấy lại là một cô gái rất xinh đẹp, tôi gọi cô ấy là Tiểu Sảnh, và đôi mắt chỉ có trong liêu trai của cô ấy đã thực sự hút hồn tôi.
Bối cảnh chủ yếu của "Quán trọ Hoang thôn" chính là ngôi nhà cổ mangtên "Quán trọ Hoang thôn", đáng tiếc rằng ngôi nhà này đã bị san bằng và hiện đang xây dựng thành tào cao ốc bốn mươi tầng.
Nửa năm trước, để bóc trần bí mật Hoang thôn, tôi đã bất chấp tất cả để dọn tới ngôi nhà cổ đó. Tiểu Sảnh tự nói rằng cô ấy không chốn nươngthân nên cũng đã dọn tới đấy ở. Tuy cùng sống với nhau vài ngày dưới một mái nhà, nhưng tôi luôn ngủ trên phòng tầng ba, và để Tiểu Sảnh ở trong căn phòng được dọn dẹp sạch sẽ dưới tầng hai.
Tất cả những ngôi nhà cổ đóng cửa để không đều luôn có những câu chuyện và truyền thuyết thần bí kể mãi không hết, quán trọ Hoang thôn cũngvậy. Tôi và Tiểu Sảnh đã trải qua biết bao nhiêu chuyện khiến nhiềungười không sao tin nổi, và đã phát hiện ra rất nhiều bí mật mà ngườikhác không thể tưởng tượng nổi…
Thực tế, Tiểu Sảnh chính là Tiểu Chi. Cô ấy hiểu rằng bản thân mình chỉ thuộc về Hoang thôn, không thuộc về nhân gian này, và cũng không thể ởbên cạnh tôi. Tiểu Sảnh (Tiểu Chi) rút cuộc đã đau khổ rời xa tôi, tôikhông biết cô ấy có trở lại Hoang thôn nữa hay không, nhưng tôi vẫn luôn tin rằng cô ấy vẫn còn ngao du đâu đó trong đường hầm tàu điện ngầm tối tăm.
Đúng vậy, tôi hy vọng sẽ gặp lại Tiểu Chi, đấy là sự hấp dẫn lớn nhất mà A Hoàn dành cho tôi.
Giờ đây, bất luận phải trả giá thế nào đi chăng nữa, tôi đều muốn làmsáng tỏ sự việc này – vì Tiểu Chi và cũng vì bản thân mình.
"Tiểu Chi!"
Tôi khẽ gọi tên cô ấy, đây là lễ truy điệu cuối cùng của quán trọ Hoang thôn.
Mưa ngoài cửa sổ nhắc nhở rằng tôi đang ở chốn nào, vậy là tôi trở vàophòng vệ sinh đánh răng rửa mặt. Sau đó vào bếp, lấy bánh mì chiều tốiqua đem tới, đây coi như là bữa sáng của tôi rồi.
10 giờ sáng, đúng lúc tôi không tài nào dứt ra khỏi kí ức thì tiếngchuông cửa đột ngột vang lên, nó giống như chiếc điều khiển khiến tôinhảy dựng lên khỏi ghế.
Lẽ nào u hồn bưu thiếp lại đến rồi? Không, tôi nghĩ cô ta ko thể xuất hiện giữa ban ngày được.
Tôi chạy tới cửa phòng đắn đo một lúc, nhưng tiếng chuông cửa lại vanglên thúc giục. Tôi cẩn thận mở cửa phòng thì phát hiện người đứng ngoàicửa là Xuân Vũ.
Hóa ra là cô ấy ư, tôi nhẹ cả người, mời Xuân Vũ vào phòng.
Xuân Vũ mặc một chiếc áo khoác màu đen, đầu chiếc ô không ngừng nhô ranhững giọt nước, cô ấy vẫn thận trọng như vậy, tỉ mẩn nhìn phòng kháchrồi nói: "Tôi biết anh vẫn còn ở đây, hôm nay thế nào?"
"Chán thậm tệ!"
"Đúng, tôi cũng thấy, sắc mặt anh rất kém". Xuân Vũ chầm chậm đi vàophòng ngủ, lắc lắc đầu nói, "Thế nên tôi mới tới thăm anh".
Đúng, bây giờ tôi đã quyết định sẽ nói tất cả những gì mình biết choXuân Vũ nghe, có lẽ cô gái cẩn trọng, thông minh và kiên cường này sẽcho tôi rất nhiều sự giúp đỡ mang tính then chốt.
Nhưng ánh mắt Xuân Vũ đã dừng lại trên kính cửa sổ, trên
do A Hoàn dùng tay vẽ ra. Đột nhiên, cô ấy quay đầu lại nhìn vài vòng xung quanh, hình như đã phát hiện ra điều gì đó.
Tiếp theo cô ấy ngửi ngửi máy tính của Tô Thiên Bình, chau mày nói: "Đêm qua, có cô gái nào tới đây?"
Tôi cuống cả lên không biết phải nên nói gì, có phải cô ấy ngửi thấymùi của A Hoàn không nhỉ? Có lẽ trên phương diện này, phụ nữ thường nhạy cảm hơn rất nhiều so với đàn ông.
"Được rồi, tôi thừa nhận!", tôi lảng tránh ánh mắt của Xuân Vũ, "Nhưngtuyệt đối không phải là cái chuyện do cô tưởng tượng ra, cô gái đó thựcra là – u hồn bưu thiếp".
Xuân Vũ kinh ngạc: "Chính là cô gái trên bưu thiếp