Tác giả: Sái Tuấn
Ngày cập nhật: 22:44 17/12/2015
Lượt xem: 1342101
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2101 lượt.
g như hơi nước đang tồn tại khắp nơi đây.
Buổi chiều rảnh rỗi, tôi lấy cuốn "Hủy diệt mộng cảnh" của Hứa Tử Tâmra, lật tới chương 4 của cuốn sách, tên chương sách này là "Mộng vàHoàn".
Cái tên này lập tức khiến tôi liên tưởng tới điều gì đó, nhưng tôi không kịp nghĩ ngợi nhiều mà cứ thế đọc tiếp.
Câu đầu tiên của phần mở đầu chương 4:
Signmund Freud đã từng không chỉ một lần buộc phải thừa nhận rằng:"Quả thực, quan điểm thông tục của thời cổ đại mu muội cố chấp, gàn dỡrõ ràng có khả năng tiếp cận chân lí hơn những kiến giải khoa học hiệnnay".
Tôi bắt buộc phải đồng ý với câu nói này, người hiện đại luôn tự chorằng mình thông minh và bỏ qua rất nhiều trí tuệ đã được chứng minh củatổ tiên chúng ta trước đây.
Tiếp theo đó, trong sách liệt
Thực ra, Tiểu Chi luôn ở bên cạnh anh.
Một chuỗi âm thanh thỏ thẻ từ từ bay vào tai khiến tôi lại lần nữa nổilên từ đáy biển sâu, không còn hài tảo che lấp bầu trời, chỉ có ánh sáng trắng dịu mặt trong căn phòng này.
Giữa những sợi lông mi nhập nhèm vẫn bay lượn một bóng trắng, khuôn mặt trắng bệch gầy gò của A Hoàn dần dần trở nên rõ nét.
Nhận thức rút cuộc cũng hồi phục rồi, môi tôi từ từ mấp máy: "Câu vừa rồi là cô nói sao?"
A Hoàn khẽ gật đầu, trên mặt không thể hiện ra chút biểu cảm nào.
Lúc này tôi vẫn nằm trên tấm ga trải giường trắng toát, xung quanh toàn là những khoảng trắng tuyết, ngoài cửa sổ là mưa đêm nặng trĩu.
Nhất định là sáng sớm rồi, lúc ban đêm tôi đã làm những gì nhỉ? Đầu óc tôi đã nguội lại, trời ơi – người đó là tôi sao?
Tôi còn nhớ lúc đó A Hoàn đã gào lên thất thanh, nhưng tai tôi vốnkhông nghe thấy tiếng kêu của cô ấy mà là do lớp da dầu trực tiếp cảmnhận được. Sau đó, tôi đã ngất đi.
"Xin lỗi! Vô cùng xin lỗi! Tôi không cố ý!"
Tôi từ từ đứng dậy, cúi đầu trước cô ấy.
"Tôi biết". Mí mắt A Hoàn cụp xuống, trong mắt thấp thoáng những sợibuồn, "Tôi biết anh chỉ muốn để tôi ra ngoài đưa anh đi tìm Tiểu Chi".
Tôi vội vã gật đầu: "Đúng vậy, tôi không có ý gì khác".
"Được rồi, anh không cần phải tự trách mình nữa, tôi đã tha lỗi cho anh rồi".
Nhưng tôi vẫn không sao thay đổi được bản chất khi thốt ra câu hỏi: "Vừa nãy, cô nói Tiểu Chi luôn ở bên cạnh tôi?"
"Đúng, cô ấy vẫn luôn nhìn anh".
"Thật không? Cô ấy có ở đây không?"
Tôi nhíu mắt nhìn lên cửa sổ, hy vọng có thể nhìn thấy hình bóng Tiểu Chi trên kính cửa sổ.
"Đừng hấp tấp, anh sẽ gặp được cô ấy".
"Vậy thì cô có thể giúp tôi không?"
"Tôi không biết" A Hoàn rút cuộc đã có chút biểu cảm, cô ta hít một hơi thật sâu nói, "Bởi vì, tôi sắp chết rồi!"
Câu nói sởn tóc gáy này đã thức tỉnh tôi, đầu óc tôi bỗng lập tức tỉnhtáo bởi mười mấy hôm trước cô ấy cũng từng nói mình sắp chết rồi, nhưngđến giờ cô ta vẫn cứ nói như vậy.
Tôi đột nhiên lại gần cô ấy hỏi: "Cô chỉ còn lại bảy ngày sinh mệnh?"
"Không!"
Câu trả lời này thực sự khiến tôi bất ngờ, tôi ngốc nghếch hỏi tiếp: "Vậy thì còn lại mấy ngày?"
"Tôi không nói được – tôi sợ anh không chịu đựng nổi".
"Tại sao?"
A Hoàn lắc lắc đầu: "Thôi đi, anh không hiểu được đâu".
"Tại sao trước mặt Tô Thiên Bình cô nói rằng bảy ngày sau cô sẽ chết, nhưng bây giờ cô vẫn đang sống khỏe đấy thôi?"
"Anh thật sự muốn biết sao?"
Tôi kìm nén sự kích động trong lòng đáp: "Không sai. Tất cả những gìtôi làm ngoài vì Tiểu Chi của tôi ra thì còn cả vì Tô Thiên Bình đã trởthành người thực vật".
"Được rồi, tôi nói cho anh biết – Bởi vì tôi có được linh hồn của cậu ấy".
"Cái gì? Cô chưa chết là bởi vì có được linh hồn của Tô Thiên Bình?"
A Hoàn lạnh nhạt nói: "Thật không may, và cậu ấy đã mất đi linh hồn".
"Thế nên cậu ấy mới trở thành người thực vật?" Tôi ra sức lắc đầu nói:"Không, tôi không tin, không tin tất cả những gì cô nói! Hãy nói bí mậtcủa cô ra đi".
Ngoài cửa sổ, mưa khói mịt mù, không biết đã là mấy giờ sáng.
Cô ấy khẽ thở dài một tiếng: "Anh muốn biết bí mật thực sự của tôi?"
"Đúng vậy, bây giờ hãy nói với tôi!"
"Anh đã chuẩn bị tâm lý chưa?"
Biểu hiện của A Hoàn rất kỳ lạ, khuôn mặt hơi nghếch lên, hình như có ý nhìn tôi từ trên xuống.
Tôi không muốn tỏ ra yếu thế liền to tiếng để che đậy sự hoảng sợ trong lòng: "Nói ra đi!"
"Nếu anh đã cố chấp như vậy, thì tôi đành phải nói bí mật đó ra – thực ra, tôi không phải là con người hiện tại"
Trời ơi, cô gái này không phải là người?
Cô ta lại lần nữa khiến tôi kinh ngạc. Trước khi nghe thấy câu nói này đúng là cần phải chuẩn bị tâm lý!
Nhưng tôi vẫn cố tỏ vẻ can đảm: "Tôi biết cô không phải là người từ lâu rồi, cô là u hồn bưu thiếp".
A Hoàn cười nhạt một tiếng: &q