Tác giả: Sái Tuấn
Ngày cập nhật: 22:44 17/12/2015
Lượt xem: 1342105
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2105 lượt.
mà anh cho tôi xem?"
"Cũng chính là người mà cô từng mơ thấy ở Hoang thôn".
Ác mộng dường như lại dâng trào trong lòng Xuân Vũ: "Người đó thật sự tồn tại sao?"
"Không sai, tên của cô ta là A Hoàn". Vừa mới thốt ra cái tên này, timtôi bỗng giật thót lên một cái, tôi quay đầu nhìn căn phòng nói, "Cuộcgặp gỡ ngẫu nhiên tối qua đã khiến tôi đưa cô ấy về căn phòng này, nhưng cô ấy chẳng mấy chốc đã bỏ đi rồi. Bất luận cô có tin hay không, sựviệc chỉ đơn giản như vậy thôi".
Sau đó, tôi kể lại nguyên xi cho Xuân Vũ nghe về tất cả những DV mà TôThiên Bình cất giấu, còn cả chuyện tối hôm qua đến sáng sớm hôm nay,cuộc gặp gỡ kỳ dị giữa tôi, A Hoàn và Lâm U.
Giống như đang nghe kể về một bộ tiểu thuyết kinh dị mới, Xuân Vũ mấthơn nửa tiếng đồng hồ nghe hết toàn bộ câu truyện do tôi tường thuậtlại, tỏ ra vô cùng kinh ngạc, cô ấy hít một hơi thật sâu nói: "Đây không phải là một giấc mơ của anh chứ?"
Câu nói của cô ấy khiến tôi vô cùng chán nản, tôi quay đầu lại chỉ lên
trên kính cửa sổ nói: "Cái kí hiệu trong hơi nước kia là do A Hoàn dùng ngón tay vẽ đấy".
"Ai cũng có thể làm được như vậy".
"Đúng rồi, tôi có thể cho cô xem cái này".
Tôi lập tức kéo Xuân Vũ tới trước máy tính, bật lại hệ thống giám sát,bật lại lần nữa toàn bộ hình ảnh giám sát lúc sáng sớm mà mình vừa xemban nãy lên cho cô ấy xem.
Trên màn hình máy tính xuất hiện hình ảnh phòng ngủ, bóng người màutrắng mờ ảo lắc lư dưới đầu dò, cho tới khi khuôn mặt A Hoàn chính diệnvới ống kính thì sắc mặt Xuân Vũ lập tức trắng bệch ra.
Tuy khuôn mặt trong đầu dò biến dạng, xem ra cổ quái và buồn cười,nhưng Xuân Vũ vẫn nhận ra – đôi mắt đặc biệt nổi bật chính giữa trungtâm màn hình.
Môi cô ấy run rẩy nói: "Đúng vậy, chính là đôi mắt này! Cái người mà tôi đã mơ thấy ở Hoang thôn".
Tôi không muốn để Xuân Vũ bị kích động thêm nữa nên lập tức tắt hệthồng giám sát. Xuân Vũ nhắm mắt lại hồi lâu, có lẽ cô ấy đang hồi tưởng lại đêm Hoang thôn.
Ngoài cửa sổ, mưa càng lúc càng to, cây thủy sam cao gầy lắc lư trong gió mưa, như thế lúc nào cũng có thể đổ xuống ngay được.
Tôi khẽ nói: "Cô có còn sợ không?"
Xuân Vũ rút cuộc cũng đã mở to mắt, gật đầu nói: "Đúng, đây là sự khủng khiếp vĩnh viễn không bao giờ có thể xóa nhòa".
"Không sao cả, có khủng hoảng mới có kiên cường, cô đã đủ kiên cường rồi".
"Không, tim tôi vẫn vô cùng yếu đuối".
"Đừng nói những điều đó nữa". Tôi đột nhiên nhớ ra điều gì đó, lập tứclôi cuốn "Hủy diệt mộng cảnh" ra đặt trước mặt Xuân Vũ nói, "Cô đã từngnghe nói về tác giả này chưa? Ông ấy trước đây là giáo sư của trường đại học S của các cô đấy".
Cô ấy chạm vào tên tác giả trên bìa sách nói: "Hứa Tử Tâm? Tôi nhớngười này. Vào năm tôi mới thi vào đại học S, giáo sư Hứa đã từng dạychúng tôi môn tự chọn tâm lý học".
"Là khi cô học năm thứ nhất? Đó là việc tròn ba năm trước, cô có thể nói qua ấn tượng của mình về ông ấy không?"
"Giáo sư Hứa để lại cho tôi ấn tượng vô cùng sâu sắc. Ông rất phong độ, diễn thuyết rất say sưa trên bục giảng. Trước đây tôi chưa từng tiếpxúc với môn tâm lý học, nhưng sau khi nghe ông giảng bài thì luật sưhiểu biết thêm rất nhiều, rõ ràng là ông đã mở ra cho tôi một thế giớimới. Tới tận bây giờ tôi vẫn còn nhớ như in nội dung tiết học hôm đó,giáo sư Hứa giảng về mộng".
"Mộng?"
Cái từ này đã quấn chặt lấy tôi.
"Đúng vậy. Giáo sư Hứa nói rằng ông rất sùng bái Signmund Freud, nhưngvới ‘Giải thích giấc mơ’ ông lại có cách lý giải khác, ông cho rằng, bên cạnh việc giấc mơ là sự đạt được tâm nguyện ra thì nó giống cánh cửa sổ để con người hướng tới một thế giới khác".
"Nghĩa là sao?"
"Lúc đó tôi cũng không hiểu lắm, chỉ cảm thấy lời ông nói vô cùng đặcsắc, giống như tiểu thuyết của anh vậy, có kinh dị, có lịch sử và còn có cả mật mã".
Tôi chỉ biết bật cười đau khổ: "Ha ha, đừng có cười nhạo tôi nữa, được không?"
"Nhưng, kể từ đó trở đi tôi không bao giờ gặp lại giáo sư Hứa nữa".
"Bởi vì ông ấy tự sát rồi, vào ba năm trước". Tôi tới bên cửa sổ, nhìn lên
trên cửa kính phủ đầy hơi nước, bổ sung thêm một câu. "Đến nay vẫn sống không thấy người, chết không thấy xác".
Xuân Vũ rùng mình một cái: "Thảo nào không nhìn thấy ông nữa – anh nóilà vẫn chưa phát hiện ra thi thể của giáo sư Hứa? Lẽ nào anh nghi ngờ có khả năng ông ấy vẫn còn sống?"
"Không biết, có lẽ khả năng nào cũng đều có thể xảy ra".
"Tại sao lại hỏi tôi điều này? Anh cho rằng giáo sư Hứa ba năm trước có liên quan tới việc này sao?"
"Không sai, ví dụ cái đó…"
Tôi giơ tay chỉ lên