Tác giả: Sái Tuấn
Ngày cập nhật: 22:44 17/12/2015
Lượt xem: 1342085
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2085 lượt.
vọng.
A Hoàn đi thật rồi.
Tôi gào to lên, nhưng chỉ có tiếng vọng từ xa vang lại. Sau khi trờisáng sẽ là mênh mông biển người, tôi đi đâu để tìm cô ấy đây?
Bây giờ đã là hơn 5 giờ sáng, tôi giương ô bước trên con đường mưa,nhìn quang cảnh đường phố mờ ảo qua màn mưa, bốn bề ngoài tiếng mưa côđơn ra, tất cả mọi người đều vẫn chìm đắm trong thế giới của chăn ấm đệm êm.
Vậy là, tôi lại nhớ tới vấn đề then chốt cuối cùng.
Cứ cho là A Hoàn cướp mất linh hồn của Tô Thiên Bình đi chăng nữa,nhưng cô ta vẫn chỉ có thể kéo dài thêm bảy ngày sinh mệnh. Cũng nghĩalà kể từ ngày Tô Thiên Bình xảy ra chuyện, bảy ngày sau A Hoàn vẫn sẽchết đi. Nhưng Tô Thiên Bình xảy ra chuyện là vào năm ngày trước, vậytính ra thời gian còn lại của A Hoàn cũng chỉ chưa tới hai ngày.
Bởi vậy, cô ta bắt buộc phải tiếp tục cướp đi linh hồn của một ngườikhác mới có thể sống tiếp, tiếp tục chật vật duy trì chút hơi thở tàndư.
Thực tế là A Hoàn chỉ còn lại hai ngày, cô ấy sẽ chọn linh hồn của người nào đây nhỉ?
Đúng vậy, hai ngày sau sẽ có một người mất đi linh hồn như Tô Thiên Bình, trở thành người thực vật đáng thương.
Nửa năm là bao nhiêu ngày? Khoảng một trăm tám mươi ngày nhỉ.
Nửa năm có bao nhiêu lần bảy ngày? Có khoảng 26 lần bảy ngày nhỉ.
Tôi không thể không dự đoán ra một kết luận đáng sợ thế này – trong 26lần bảy ngày của nửa năm nay, A Hoàn ít nhất cũng lấy đi linh hồn của 26 nạn nhân vô tội.
Vậy thì người thực vật tiếp theo sẽ là ai đây?
Có lẽ hai ngày sau sẽ tỏ tường.
Đây quả thực là một vấn đề trí mạng! Cũng là vấn đề mà A Hoàn không dám trả lời tôi.
Đột nhiên, tôi nhìn thấy một bóng đen cạnh vũng nước ven đường…
Trời sáng rồi.
Mấy chục phút trước, tôi vừa mới ra khỏi tòa nhà nơi A Hoàn ở, giương ô bước đi trong mưa gió mịt mù. Bầu trời từ sắc tím bình minh, dần dầnchuyển thành sắc xanh ngày mưa, xung quanh cũng bắt đầu có thêm vàingười, thành phố to lớn này rút cuộc cũng thức dậy rồi.
Đột nhiên, phía trước đường xuất hiện một biển báo ga tàu điện ngầm,tôi không biết mình nên đi đâu lúc này, vô thức bước xuống sân ga.
Có lẽ do còn sớm, một lúc nữa mới tới giờ cao điểm, trong ga tàu điện ngầm lúc sáng sớm chẳng có mấy người.
Tàu điện ngầm – đây là một nơi quá quen thuộc với tôi, trong mắt mọingười nơi này chẳng hề có chút lãng mạn nào cả, mà chỉ có sự tàn khốc và đau buồn của cuộc sống.
Vậy mà tôi vẫn không sao kìm chế được bản thân khi bước tới quẹt thẻ ở cổng ra vào, từ từ bước xuống thềm ga lạnh lẽo.
Chuyến tàu sáng vẫn chưa tới, phóng tầm mắt về phía thềm ga rộng thênhthang, và chỉ từ ánh mắt đầu tiên tôi đã nhận ra chỗ này.
Đây là nơi mà lần đầu tiên tôi gặp Tiểu Chi.
Lúc đó tôi vẫn còn gọi cô ấy là Nhiếp Tiểu Sảnh. Hơn nửa năm trước trên chính thềm ga này, tôi đã cố ý bỏ lỡ rất nhiều chuyến tàu và cô ấy đãbị bại lộ chính là người bám theo tôi, kết quả cô ấy đã bị tôi tóm gọn.
Tôi vĩnh viễn không thể quên được ánh mắt đầu tiên của cô ấy. Dưới ánhđèn dịu êm trong ga tàu điện ngầm, đôi mắt Nhiếp Tiểu Sảnh trong "Liêutrai chí dị" nhìn tôi chằm chằm. Nhưng lúc đó tôi không hề nhận thứcđược, thân thế của cô ấy còn thê lương hơn cả Nhiếp Tiểu Sảnh.
Cô ấy lặng lẽ ẩn hiện trong miếu cổ, mái tóc dài đen óng, vòng eotho n nhỏ, khuôn mặt hình trái xoan xinh đẹp như hồ ly tinh, còn cả đôimắt như nước hồ mùa xuân, cuốn hút nhất vẫn là ánh mắt phảng phất buồn,giống như những gợn sóng xao động trên mặt nước.
Giờ đây, cô ấy đã vĩnh viễn rời xa tôi rồi.
Số phận bỡn cợt con người vậy đó, khiến tôi trong buổi sớm mai tuyệtvọng này, quay trở lại chốn cũ, dường như lại đang được ôm cô ấy vàolòng.
Tiếng còi tàu đột nhiên vọng lại, bất ngờ phá vỡ suy tưởng của tôi. Chuyến tàu đầu tiên rút cuộc đã vào ga rồi.
Cửa toa mở ra, tôi không chút do dự nhảy lên.
Đoàn tàu đưa tôi lao đi như bay, rời khỏi thềm ga tiến vào đường hầm tối đen.
Do mới đi từ trạm đầu tiên, lại là trong thời khắc sáng sớm, bởi vậytrong toa tàu trước đây vốn chật chội, giờ ngược lại chẳng có mấy người, thậm chí vẫn còn rất nhiều ghế trống.
Tôi đứng giữa toa tàu nhìn trước ngó sau, ánh mắt nhìn ra ngoài đã cóchút mờ ảo, chỉ nhìn thấy vài bóng người lác đác lay động nơi đầu tàu.
Vậy là tôi loạng choạng tiến về phía trước, đoàn tàu hình như hơi rẽquặt dưới lòng đất nên gần như quăng tôi xuống sàn tàu, tôi chỉ biết rasức tóm lấy lan can làm người khác ngồi trên ghế sợ chết khiếp.
Đúng vậy, tôi đang tìm kiếm Tiểu Chi – u hồn tàu điện ngầm.
Cô ấy mãi mãi ngao du trong toa tàu này, cô ấy không nỡ rời xa tôi.
Và cứ thế tiến thẳng về phía trước, nếu như tính thêm cả tốc độ của tàu hỏa, tôi có khả năng là người chạy nhanh nhất thế giới, mười mấy giâybay được mấy nghìn mét.
Cuối cùng, tôi dừng lại trong một toa không thấy bóng người, và tôinhìn thấy trên kính cửa sổ bên thành tàu đang ẩn hiện một khuôn mặtthiếu nữ.
Dưới ánh đèn trắng trong toa tàu và bóng tối ngoài cửa sổ trong đườnghầm, khuôn mặt đó dần dần hiện lên, m