Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trở Lại Hoang Thôn

Trở Lại Hoang Thôn

Tác giả: Sái Tuấn

Ngày cập nhật: 22:44 17/12/2015

Lượt xem: 1342084

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2084 lượt.

chỉ biết toàn thân run rẩy nói: "Bây giờ tôi mới biết".
Vậy là, khóe miệng A Hoàn lại lộ ra nụ cười quái dị: "Hừm, nói cho anhmột bí mật nhé: tại sao lúc chết tôi lại để máu của mình tưới lên chiếcnhẫn ngọc? Đây là bí quyết mà một nữ thầy mo truyền cho tôi – Vì trongmáu tươi của tôi có chứa đựng linh hồn của chính mình, và bản thân nhẫnngọc cũng có sức mạnh thần bí. Khi máu tươi của linh hồn tôi kếp hợp với nhẫn ngọc thần kỳ, linh hồn tôi đã sống mãi trong chiếc nhẫn ngọc đó".
"Tôi hiểu rồi, đây chính là nguyên nhân khiến cho vệt đỏ đun trên chiếc nhẫn ngọc hàng nghìn năm sau vẫn không phai mờ".
"Đúng, đây mới chính là nguyên nhân thực sự để nhẫn ngọc trở thành vật ngàn năm".
"Linh hồn mà anh oán thán chính là vệt đỏ đun ẩn trong chiếc nhẫn này". Trời ơi, đốt ngón tay trỏ trên tay trái tôi càng lúc càng đau nhức hơn! Giống như có một chiếc nhẫn vô hình đang càng lúc càng thắt chặt, vậylà tôi giơ ngón tay đó lên: "Cô nhìn ngón tay này đi, nửa năm trướctrong quán trọ Hoang thôn, nó đã từng đeo chiếc nhẫn ngọc rất nhiềungày, linh hồn của cô đã từng ở trên đốt ngón tay này sao?"
A Hoàn tóm ngay lấy ngón tay trỏ của tôi, gật đầu nói: "Đúng đươngnhiên là tôi biết ngón tay này. Bởi vì nhẫn ngọc vừa là linh hồn củatôi, cũng vừa là cơ thể tôi – ngón tay của anh đã xuyên qua cơ thể tôi,còn tôi thì ôm chặt lấy anh, càng lúc càng chặt, càng lúc càng nóng…"
"Cô ôm chặt thật đấy, sống chết bám riết lấy ngón tay tôi mà không để tôi rút nó ra".
"Bởi vì anh đã khiến tôi từ từ thức tỉnh – vào cái đêm trước khi tôichết, bà thầy mo ba trăm tuổi đã nói với tôi rằng: chỉ có hơi ấm trênngón tay đàn ông mới khiến tôi có thể sống lại".
Ngón tay tôi đã bị cô ấy xiết cho đỏ rực nên liền giãy ra, tôi run rẩyxoa ngón tay mình nói: "Thế nên cô nói là vì tôi? Vì huyết mạch trongngón tay tôi đã khiến cô cảm nhận lại được hơi ấm của đàn ông?"
"Đúng, đây chính là nguyên nhân mà tôi sống lại từ trong chiếc nhẫn ngọc".
A Hoàn không tiếp tục bức bách tôi nữa, ngược lại còn lùi lại một bước nhỏ, hơi nghếch cằm nhìn tôi.
Lại là một câu chuyện không sao tin nổi. Nữ vương cuối cùng của cổ quốc Lương Chử đã đoạt lại được sinh mệnh trên ngón trỏ trái của tôi?
Đây là u hồn sống lại? Hay là phượng hoàng cõi Niết bàn?
Tôi cũng phát run lùi lại nửa bước, phía sau là kính cửa sổ lạnh toát, nước mưa đang cách một tấm kính rơi trên lưng tôi.
Nhưng, không biết dũng khí từ đâu ra, tôi cảnh báo bản thân tuyệt đốikhông được nhượng bộ nữa, nhất định phải làm sáng tỏ mọi vấn đề: "Cô đãsống lại rồi, thì tại sao lại nói rằng mình sắp chết chứ?"
"Bởi vì bà lão thầy mo nói với tôi: số ngày sống lại chỉ có bảy ngày, sau bảy ngày sống lại tôi sẽ lại chết".
"Vậy cô phải làm thế nào?"
"Nếu muốn kéo dài sinh mệnh sống lại của tôi thì chỉ có một cách" AHoàn rút cuộc đã lộ ra vẻ mặt đau khổ, cô ấy lắc đầu nói: "Đoạt đượclinh hồn của một người khác! Như vậy sinh mệnh của tôi sẽ có thể kéo dài thêm bảy ngày nữa".
Đột nhiên tôi lập tức hiểu ra rồi, tại sao A Hoàn trước ống kính DV lại nói rằng mình chỉ còn sống có bảy ngày nữa? Bởi vì bảy ngày sau chínhlà ngày mà cô ta đi cướp đoạt linh hồn của Tô Thiên Bình, khiến cậu ấybiến thành một cái xác không hồn.
"Vì nguyên nhân này nên cô đã cướp đi linh hồn của Tô Thiên Bình?"
"Đúng vậy, anh chắc là đã nghe thấy những lời tôi nói với cậu ấy. Thựcra, hôm đó tôi vừa mới cướp đi linh hồn của một người đàn ông khác, sauđó, lại gặp phải tên quỷ Tô Thiên Bình lỗ mãng đó".
"Nhưng vẫn chỉ là bảy ngày… bảy ngày…" Đột nhiên, tôi cảm thấy sau lưng thổi qua một làn gió lạnh toát, sự khủng hoảng thấu tận xương tủy trong phút chốc xuyên suốt cơ thể, tôi nghĩ tới một suy đoán càng đáng sợhơn. "Cứ cho là cô cướp đi linh hồn của Tô Thiên Bình nhưng vẫn chỉ còncó bảy ngày sinh mệnh, bây giờ đã sắp hết rồi".
"Chúc mừng anh cuối cùng cũng đã hiểu đúng rồi!"
Vẫn chưa đợi tôi nói xong, A Hoàn đã nói ra cái câu lạnh lùng không gì sánh nổi đó.
Suy đoán vừa mới nhú ra đã lại biến thành một đống bùi nhùi, tôi ngốc nghếch nhìn A Hoàn không nói nên lời.
Cô ấy khẽ gật đầu với tôi rồi quay người bỏ đi.
Nhưng tôi giống như bị đứng hình, đứng nguyên chỗ cũ không chút động đậy.
Cho mãi tới khi nghe thấy tiếng đóng cửa, tôi mới như bừng tỉnh mộng đuổi theo, nhưng A Hoàn đã chạy xuống dưới lầu rồi.
Tôi vội vàng vớ lấy chiếc ô, chạy như bay khỏi căn "nhà" đen và trắng,chỉ thấy hình như có một bóng trắng lay động đầu hành lang.
Không thể để A Hoàn chạy mất, bởi vì tôi vẫn còn một vấn đề quan trọng chưa nói xong.
Lúc này mới phát hiện ra sắc trời đã dần bừng sáng, tôi cuống cuồng lao xuống cầu thang, nhưng dưới lầu lại chẳng phát hiện ra bóng người nàocả.
Chỉ có mưa gió thê lương khắc khổ trước bình minh rơi vãi trong tầm mắt tuyệt