KHI........TIỂU THƯ VÀ HOÀNG TỬ ĐI HỌC
Tác giả: Sái Tuấn
Ngày cập nhật: 22:44 17/12/2015
Lượt xem: 1342091
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2091 lượt.
vẻ cũng không thấy hạnh phúc, tôi cảm thấy bản thân mình chẳng khác gì một tù nhân, chỉ đôi khi hoa lan nở ngoài sân đình mới khiếntôi cảm nhận được chút sức sống tươi đẹp.
Cho mãi tới tận hôm tế lễ thiên thần tổ tiên đó, toàn thể vương tộc của Cổ Ngọc quốc đều được điều động tới để đi về phía bờ biển mà tổ tiênchúng tôi đổ bộ lên bờ năm nào. Đương nhiên tôi cũng được nhiều người hộ tống bảo vệ cùng tới đó. Nhưng sau khi tế lễ kết thúc bên bờ biển hoang vu, chúng tôi đã bị một bộ lạc mọi rợ tập kích, rất nhiều người ở bêncạnh tôi đều đã bị giết chết, tôi cũng không do dự rút con dao đá rachuẩn bị tự sát để bảo vệ sự trong trắng của nữ vương Cổ Ngọc quốc.
Lúc này, một nô lệ trẻ tuổi trong hàng ngũ của chúng tôi xông lên, anhấy đã bất chấp thân mình đánh đuổi những kẻ mọi rợ này, rồi đưa tôi chạy tới một vùng hoang sơ. Nghe đồn rằng trong vùng hoan sơ này có ẩn hiệnnhững u hồn ăn thịt người mà đến cả người mọi rợ cũng không dám tiến vào đây, bởi vậy không có ai dám cả gan đuổi theo chúng tôi, nhờ thế màchúng tôi đã thoát thân. Nhưng chúng tôi mất liên lạc với đại quân củaCổ Ngọc quốc, trên hoang nguyên mênh mông bên bờ biển, chỉ có tôi vàngười nô lệ trẻ tuổi này – anh ấy có một đôi mắt rất quyến rũ, những năm tháng lao động vất vả đã cho anh ấy một cơ thể tràng kiện, và chẳngnghi ngờ gì nữa, anh ấy đã khiến lòng tôi lần đầu tiên xao động.
Nhưng anh ấy rút cuộc cũng chỉ là một nô lệ, kể từ khi sinh ra đã làmột nô lệ, trong mắt anh ấy tôi không chỉ là nữ vương của Cổ Ngọc quốc,mà còn là một nữ thần không thể xâm phạm. Anh ấ đối với tôi vô cùng cung kính, tình nguyện vì tôi mà hy sinh mạng sống. Anh ấy cõng tôi đi bangày ba đêm trong hoang nguyên, vì tôi mà cướp thức ăn từ miệng u hồn,vì tôi mà đào nước suối trong đáy giếng sâu, nếu như không có anh ấy tôi đã mất mạng từ lâu rồi.
Khi tôi nhoài người trên bờ vai to rộng của anh ấy, thì đã cảm nhậnđược huyết mạch đang cuộn chảy trong lòng anh ấy giống như ngọn đuốcsưởi ấm khắp cơ thể tôi. Đây là một cảm giác kỳ diệu, dường như hai mươi năm qua tôi đã sống thật vô nghĩa, sự sống mới bắt đầu từ khi gặp gỡchàng nô lệ này – tôi nghĩ đây chính là "yêu" mà mọi người năm nghìn năm sau thường nói.
Nhưng tôi biết sứ mệnh của mình, tôi là nữ vương tôn kính của người dân Cổ Ngọc quốc, tôi bắt buộc phải gìn giữ lời thề của mình, gìn giữ trinh tiết một đời, nếu không thì chắc chắn phải lấy cái chết để đền tội.Đồng thời, tôi cũng phát hiện ra nỗi đau khổ trong lòng anh ấy, anh ấybiết mình là nô lệ thấp hèn, còn tôi là nữ vương cao quý không thể xâmphạm. Cho dù anh ấy cũng bắt đầu nhen nhóm lên những dục vọng vớ tôi,nhưng con kênh sâu thẳm đó vẫn luôn tồn tại, giống như một bức tườngngăn cách chúng tôi thành hai thế giới.
Sau cùng, anh ấy đã cõng tôi trở lại thủ đô của Cổ Ngọc quốc. Mọi người reo hò khi nữ vương bình an trở về, còn nô lệ nghiễm nhiên vẫn là nôlệ, anh ấy được ban tặng công lao to lớn nhất, nhưng vẫn không thể thoát khỏi thân phận thấp hèn. Còn tôi đã không thể rời xa anh ấy, nỗi cô đơn chốn thâm cung khiến tôi đau khổ tận cùng, tôi chỉ biết ra lệnh cho anh ấy vào trong cung làm hộ vệ. Kể từ đó, anh ấy đã có thể gần gũi tôi như hình với bóng. Chúng tôi luôn ở bên nhau trong hoa viên cung điện, tuycả hai cùng thấu hiểu tâm hồn và dục vọng của nhau, nhưng chúng tôi điều hiểu rằng chỉ cần vượt qua con kênh đó thì sẽ rược đại họa giết chếtchính bản thân mình.
Nhưng, tôi đã không thể thoát ra khỏi khát vọng yêu đương. Người đànông thấp hèn đó là tia nắng duy nhất trong cuộc đời tôi, tôi không biếtphải làm thế nào để đối diện với tương lai. Tôi không ngừng gieo quẻ cho số phận mình, nhưng tôi chán ghét những nữ thầy mo đó, cũng chán ghétluôn tế lễ thần thánh, càng chán ghét bộ mặt giả dối của những ngườitrong vương tộc.
Cuối cùng, vào một đêm mưa to, tôi và người đàn ông mà mình yêu thươngsâu đậm đã hòa quyện vào nhau – tôi biết điều này là trọng tội của bảnthân, sinh mệnh của tôi cũng sắp tiêu tan từ đây, nhưng tôi không hề hối hận. Bởi vì trong hơn một nghìn năm đằng đẳng, trong hàng chục vị nữvương của Cổ Ngọc quốc, tôi là người duy nhất – thực sự trở thành đànbà.
Tôi biết việc này sớm muộn cũng sẽ bị bại lộ, bởi vì thủ cung sa 1 trên cánh tay tôi đã dần dần mờ đi, vậy là tôi dùng chu sa vẽ lên cánhtay mình để thay thế cho thủ cung xa sắp biến mất. Đồng thời, để bảotoàn sinh mệnh cho người tôi yêu, tôi ép anh ấy phải rời khỏi cung đình, để anh ấy tới phương Bắc xa xôi, ở đó anh ấy sẽ được tự do và có cuộcsống mới, dù lòng tôi không nỡ xa rời anh ấy.
Tuy tôi che giấu sự thay đổi trên cơ thể mình, nhưng rút cuộc tới mộtngày cũng bị những nữ thầy mo độc ác phát hiện ra. Họ ép tôi phải rửasạch cánh tay, lộ ra cánh tay toàn mỹ không thấy thủ cung sa – bí mậtcủa tôi bại lộ trước mặt những nữ thầy mo và những người trong vươngtộc. Họ kinh ngạc và phẫn nộ cực độ, còn tôi thì không chút sợ hãi bởivì tôi đã chuẩn bị cho cái chết từ trước đó lâu rồi.
Theo nguyên tắc của tổ tiên thiên thần, nữ vương phạm phải đại nghịchbất đạ