Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Truy Tìm Ký Ức

Truy Tìm Ký Ức

Tác giả: Đinh Mặc

Ngày cập nhật: 22:40 17/12/2015

Lượt xem: 1344681

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/4681 lượt.

hưng nhất định ở đâu đó xảy ra vấn đề, hoặc có ẩn tình mà chúng ta không biết đến.”


Hứa Nam Bách tiến lên một bước, cúi đầu nhìn cô: “Tại sao em nghĩ vậy?”


“Ánh mắt của Tư Đồ Dập.” Cẩm Hi đáp, “Tâm tình ở trong mắt anh ta là không thể che giấu.”


Cùng là người theo ngành tâm lý tội phạm, lúc trước, Hứa Nam Bách hết lời khen ngợi Cẩm Hi nên cô cho rằng, nhất định anh ta hiểu ý và ủng hộ quan điểm của cô.


Nào ngờ, Hứa Nam Bách im lặng vài giây rồi cất giọng ôn hòa, cũng có một chút mất kiên nhẫn: “Sư muội! Đây chỉ là trực giác không chắc chắn của em mà thôi, còn thứ có thể xác định là kết quả kiểm tra nói dối. Kết quả chỉ rõ, Tư Đồ Dập không liên quan đến vụ án này. Em còn muốn thế nào nữa?”
Cẩm Hi hơi ngẩn người, nhưng co trả lời ngay: “Em hy vọng anh hãy kiểm tra một lần nữa, hoặc dùng phương pháp trắc nghiệm tâm lý khác, nghiệm chứng vấn đề từ nhiều góc độ.”


“Tôi thấy không cần thiết làm vậy.” Hứa Nam Bách từ chối dứt khoát. Vì bị nghi ngờ nên anh ta có chút tức giận. Hai người nhất thời im lặng, bầu không khí trở nên nặng nề trong giây lát.


Trước tình cảnh này, Châu Tiểu Triện đứng cạnh sốt ruột liếc Hàn Trầm. Nhưng anh vẫn rất bình thản tựa vào lan can ở hành lang, dõi theo hai người. Anh không mở miệng giúp Cẩm Hi, cũng chẳng đứng ra dàn hòa, cứ như đây là một cuộc xung đột giữa các đồng nghiệp, còn anh không định nhúng tay vào.


Châu Tiểu Triện thấy vậy cũng yên lòng. Cậu ta nghĩ: Cũng đúng, Tiểu Bạch đâu phải người yếu đuối, cần gì dựa vào người khác để dành thắng lợi. Có điều, nếu đổi lại là người đàn ông khác, chắc chắn sẽ mở miệng giúp bạn gái, nhưng lão đại không như thế. Cậu ta cảm thấy lão đại rất hiểu Tiểu Bạch. Cô đâu cần sự bảo vệ của bất cứ ai. Đôi khi, cô chỉ cần có người lặng lẽ dõi theo mình là được rồi.


Hàn Trầm và Bạch Cẩm Hi về đến nhà là hơn 8 giờ tối. Trên đường Cẩm Hi không nói một lời, anh cũng im lặng. Ô tô vừa đỗ lại, cô liền đẩy cửa xuống xe: “Em đi mua chút đồ, anh lên nhà trước đi.”


Hàn Trầm rút chìa khóa, đi đến bên cô: “Em đi đâu?”


Cẩm Hi cười cười: “Em ra siêu thị ở ngay kia!”


“Anh đi cùng em.”


“Không cần đâu, em định mau đồ dùng của phụ nữ, anh đi làm gì? Anh mà đi em lại thấy không thoải mái. Anh mau về nhà tắm rửa trước đi.”


Hàn Trầm dừng bước, dõi theo bóng cô, miệng cười cười.


Cô mới dọn đến sống ở nhà ăn mấy ngày đã vứt “đồ dùng của phụ nữ” lung tung, bây giờ lại tỏ ra thẹn thùng, đòi tự mình đi mua.


Cẩm Hi vào siêu thị nhỏ, thẳng tiến đến tủ thuốc lá. Cô nhân viên bán hàng nhiệt tình hỏi han: “Chị cần loại nào?”


Cẩm Hi đảo mắt một vòng, mắt sáng rực, thầm nuốt nước bọt: “Cho tôi mua một bao Ngọc Khê”. Ngày hôm nay phải hút loại ngon mới được. Vừa định rút tiền thanh toán, cô tay cô đột nhiên bị nắm chặt.


“Cô ấy không cần nữa. Cảm ơn.”


Cẩm Hi giật mình, ngẩng đầu về phía Hàn Trầm. Anh vẫn túm tay cô. Cẩm Hi bị bắt tại trận nên hơi chột dạ, đành để mặc anh kéo ra khỏi siêu thị.


“Hàn Trầm, cho em hút một điếu được không?” Cô lắc tay anh.


“Không được.” Anh trả lời dứt khoát.


“Hừ!”


Một lúc sau, hai người đi về vườn hoa chung cư, Hàn Trầm kéo cô ngồi xuống. Cẩm Hi lên tiếng: “Lẽ nào anh không thèm? Không phải hút lén sau lưng em đấy chứ?” Anh nghiện thuốc lá nặng hơn cô nhiều. Mấy ngày qua, thỉnh thoảng nhìn thấy đồng nghiệp hút thuốc, tim phổi cô vô cùng ngứa ngáy, vậy mà anh cứ coi như không có chuyện gì xảy ra.


“Thèm.” Anh đáp, “Nhưng anh đã nhận lời em, chắc chắn anh sẽ làm được.”


Câu này khiến Cẩm Hi vô cùng hổ thẹn, cơn thèm thuốc cũng tan biến trong giây lát. Nhưng cô vẫn cảm thấy phiền muộn, ngước nhìn anh bằng ánh mắt ấm ức: “Nhưng mà em khó chịu thật đấy!”


Hàn Trầm mỉm cười ôm cô vào lòng.


“Anh cười gì thế?” Cẩm Hi hỏi.


“Không có gì.”


Không có gì, chỉ là mỗi khi ngẩng đầu liền phát hiện, từng biểu cảm của em vô cùng sinh động và chân thực, chứ không phải chỉ là ảo ảnh giấc mơ.


Cẩm Hi ngẫm nghĩ rồi mở miệng: “Anh có từng nghe nói đến vụ án giết hại hai gia đình ở khu Đai Hân, Bắc Kinh vào hai năm trước không?”


Hàn Trầm tựa người vào thành ghế, tay vẫn ôm vai cô: “Anh có nghe nói.”


Hung thủ của vụ án ở Đại Hân là kẻ mắc bệnh tâm thần nghiêm trọng. Trong một đêm, hắn giết hại hai gia đình, để lại hiện trường hỗn loạn, máu me và không hề có logic.


Cẩm Hi nói tiếp: “Người phụ trách vụ án là Giáo sự Bạc Cận Ngôn chỉ cần mất một ngày một đêm là bắt được hung thủ. Vì tội phạm là tên giết người “không có năng lực tổ chức” điển hình, gồm các đặc điểm như tinh thần hỗn loạn, IQ thấp, không biết lái xe, vứt xác bừa bãi. Trong báo cáo, giáo sự Bạc nhận xét đây là “vụ án điển hình đơn giản như trong sách giáo khoa.”


Côn nghiêng đầu nhìn Hàn Trầm: “Nếu đó là vụ án “không có năng lực tổ chức” điển hình, vậy thì chúng ta


Pair of Vintage Old School Fru