XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Truy Tìm Ký Ức

Truy Tìm Ký Ức

Tác giả: Đinh Mặc

Ngày cập nhật: 22:40 17/12/2015

Lượt xem: 1344688

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/4688 lượt.


“Cảm giác của em không đúng, nhất định là trong đó tồn tại vấn đề logic. Chỉ cần tìm ra nghịch lý logic là sẽ thông suốt ngay.”


Cẩm Hi yên lặng nhìn vào đôi mắt đen của anh. Cô đã từng chứng kiến anh thể hiện điều này vô số lần. Trong vụ án Trần Ly Giang, ngay từ đầu anh đã tìm ra ba vấn đề ở hiện trường: Tại sao tội phạm lại đập phá đồ đạc? Tại sao hắn dùng miệng với nạn nhân? Tại sao lại mở ra cửa sổ? Sau đó, điểm thứ ba trở thành đầu mối phá án quan trọng. Vụ của T cũng tương tự, anh phát hiện T lau sạch mồ hôi ở hiện trường, nhưng để lại vô số vỏ đạn, chứng tỏ hắn có kế hoạch ngắn hạn, đồng thời có ý định từ bỏ sinh mạng. Sự việc diễn ra sau đó cũng chứng thực suy luận của anh.


Bây giờ, anh bảo cô dùng phương pháp điều tra truyền thồng để nhìn nhận vấn đề của tâm lý tội phạm? Không hiểu tại sao, đề nghị của anh khiến cô cảm thấy có chút hưng phấn.


“Được, em thử xem thế nào.” Cẩm Hi nói.


Khóe mắt Hàn Trầm hiện lên ý cười.


“Này, anh đừng cười. Không phải em chịu thua trước phương pháp điều tra truyền thống đâu đấy.” Cô nhấn mạnh.


Hàn Trầm nhướn người về bên này: “Thế thì là chịu thua anh sao?”


Cẩm Hi không nhịn được cười: “Anh cho rằng có khả năng đó không?”


Bốn mắt nhìn nhau, hai trái tim hòa chung một nhịp. Hàn Trầm kéo tay Cẩm Hi đặt lên đùi mình, cùng cô dõi mắt lên tấm bảng.


Một lúc sau, còn đang chìm đắm trong suy tư, cô chợt nghe anh lên tiếng, “Anh đã tìm thấy một điểm.”


Cẩm Hi liền quay sang Hàn Trầm. Đây là vấn đề của tâm lý tội phạm, trên bảng đều viết về tâm lý và hành vi của hung thủ và nạn nhân, anh tìm thấy điều gì chứ?


Hàn Trầm hất cằm về tấm bảng đầu tiên: Đặc điểm của Tư Đồ Dập: Trong cảnh sát tương đối cầu kỳ, gần như khắt khe.


Cẩm Hi giải thích: “Đây là kết luận có được từ việc quan sát Tư Đồ Dập và lời khai của bạn bè anh ta. Anh có để ý không? Móng tay anh ta cắt rất gọn gàng, da mặt có vẻ thường xuyên được chăm sóc, rất mịn màng trơn láng. Khi thẩm vấn, chúng ta rót trà đen cho anh ta, anh ta từ đầu đến cuối không động tới. Bạn của Tư Đồ Dập cũng nói, phụ nữ mà phối đồ không ăn nhập, dù xinh đẹp đến mấy anh ta cũng chẳng thèm để ý; quần áo bẩn một chút anh ta về thay ngay…”


Sau khi nói một thôi một hồi, Cẩm Hi phát hiện Hàn Trầm nhìn mình chăm chú.


“Sao thế?” Cô hỏi.


“Thật sự không nhìn ra vợ anh thông minh như vậy.” Giọng nói kiêu ngạo vang lên.


Trong lòng Cẩm Hi như được rót mật ngọt, nhưng cô lập tức bừng tỉnh, đẩy vai anh: “Cái gì gọi là “không nhìn ra” chứ? Lẽ nào bình thường em rất ngớ ngẩn hay sao?”


Hàn Trầm cười cười, đưa mắt về tấm bảng thứ hai: “Chân dung tội phạm của em vừa nhắc đến chi tiết, “đồng phục y tá” có ý nghĩa đặc biệt với hung thủ?”


“Đúng thế.”


“Chỗ này nảy sinh nghịch lý logic.” Anh nói, “Nếu Tư Đồ Dập là người cầu kỳ, khắt khe; nếu bộ đồng phục y tá có ý nghĩa đặc biệt với anh ta, vậy tại sao…” Anh nhìn lên tấm bảng thứ ba, “Anh ta lại để nạn nhân đi đôi giày của mình mà không thay bằng giày y tá hay đôi giày riêng?”


Cẩm Hi ngẩn người. Cô cầm tấm ảnh chụp thi thể nạn nhân trên bàn. Hình ảnh người phụ nữ xinh đẹp mặc bộ đồ y tá lại đi đôi giày da cao cấp của các cô gái văn phòng quả thực không hề ăn nhập.


“Em cũng đã lưu ý điểm này.” Cô lên tiếng, “Liệu có phải người phụ nữ tạo thành bóng đen tâm lý ở thời niên thiếu của Từ Tư Bạch cũng đi đôi giày của giới văn phòng nên anh ta mới cố tình giữ lại?” Sự giải thích này tương đối hợp lý bởi trước đó cô quy đoán, đối tượng hung thủ căm hận là người phụ nữ mặc đồ y tá chứ không phải y tá thật sự.


Hàn Trầm im lặng trong giây lát mới trả lời: “Nếu để anh phân tích, thì càng có khả năng sợ phiền phức hơn. Bàn chân phụ nữ có kích cỡ khác nhau, quần áo lớn hay nhỏ hơn một chút vẫn có thể miễn cưỡng mặc vào người, còn giày dép không như thế, giày nhỏ không thể đi vào chân, giày lớn quá dễ bị rơi ở dọc đường, sẽ càng gây phiền toái lớn hơn.”


Cẩm Hi sững sờ. Cô chưa từng nghĩ đến điều này nên nhất thời không thể phản bác Hàn Trầm, nhưng đúng là tồn tại khả năng mà anh vừa nhắc tới.


Nếu hung thủ vì muốn tránh phiền phức nên mới không thay giày cho nạn nhân, thì điều này không phù hợp với chân dung Tư Đồ Dập. Cố đè nén nghi hoặc trong lòng, Cẩm Hi đứng dậy đi đến trước tấm bảng, xóa đi một phần nội dung, viết ra mấy từ: “Sợ phiền phức, bớt việc.”


Sau đó, cô ngẩng đầu nói: “Ở đây lại xuất hiện nghịch lý logic thứ hai. Ban đầu, em tưởng hung thủ cho bốn nạn nhân mặc bộ đồng phục y tá cùng kích cỡ dù không vừa người họ là bởi vì người phụ nữ năm xưa cũng mặc cỡ này. Nhưng theo như anh đề cập, rất có thể hung thủ cho nạn nhân mặc đồ như nhau để giảm bớt phiền hà.”


Hàn Trầm ngẫm nghĩ rồi gật đầu: “Cùng một kích cỡ chứng tỏ hắn đã mua một lố trong một lần. Size M là tiện nhất, thân hình phụ nữ dù có khác biệt nhưng về cơ bản đều có thể mặc cỡ