Tác giả: Lão Thiên Thúc Thúc
Ngày cập nhật: 22:46 17/12/2015
Lượt xem: 1343475
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/3475 lượt.
thái cuồng thích bạo lộ!
Bên trong quầy truyền ra thanh âm rống to của ông chủ:
- Cũng bởi vì tên biến thái ngươi, làm hại khách quen cũng không dám vào cửa luôn đó!
Kẻ cơ bắp phơi nửa thân trần chợt thở dài:
- Thời buổi ngày nay, thái độ ngành dịch vụ càng ngày thật càng kém rồi!
- Thịch!
Một cỗ sức lực hung hăng đánh bay Mị, đụng vào trên vách tường. Mị cứ như vậy bị trống rỗng đè ép trên vách, phảng phất như cómột đôi tay vô hình không thể nhìn thấy đem nàng vững vàng đính lên trên vách tường kia.
Một dòng máu tươi từ khóe miệng của nàng chảyra, xem ra nàng đã bị chút nội thương. Mị chẳng qua lạnh lùng nhìn người đàn ông trước mắt vừa đem nàng đánh bay, trong mắt ngoại trừ vẻ quậtcường, còn có nỗi tức giận.
- Vì sao con có thể làm như vậy?
Một người đàn ông đứng cách nơi đó không xa, trên người mặc âu phục màulam, có hàm râu mép dị thường chỉnh tề, nhìn vào cả người hắn hết sứctinh thần. Màu da có chút trắng, trắng tới mức thậm chí có chút vẻ bệnhhoạn, nhưng kết hợp với ngũ quan chỉ có thể dùng dấu hiệu để hình dung,cả người lại làm cho người ta có một loại cảm giác yêu dị.
- Quả nhiên con cũng giống như mẹ của con, vô luận là tính cách hay tâm tư, đều đến mức cực đoan không lưu đường sống!
- Im miệng, ông không xứng nhắc tới mẹ tôi!
Mị giãy dụa, hướng người đàn ông phun ra một ngụm nướt bọt hòa lẫn máu,nhưng bởi vì khoảng cách quá xa nên cũng không thành công.
- Con…
Sắc mặt vốn tái nhợt của người đàn ông nổi lên một vầng màu đỏ tươi, xem ra đang hết sức tức giận.
- Tôi thế nào, có bản lãnh thì ông tới giết tôi đi, ha ha ha ha…
Mị lớn tiếng cười lên, trong tiếng cười mang theo một tia thê lương.
Người đàn ông có chút tức giận, nhưng cũng có chút không thể làm gì, hắn buông tay xuống thở dài một hơi.
Mị chậm rãi từ trên vách tường chảy xuống, ngồi ngay dưới đất. Đau đớntrên người cũng không có gì, càng thêm đau đớn chính là trong lòng củanàng. Vài giọt nước mắt long lanh nơi khóe mắt, nàng cố gắng nhẫn nhịnkhông cho nó chảy xuống. Ít nhất không thể chảy xuống trước mặt ngườiđàn ông này.
Một đạo bạch quang hiện lên trên người Mị, Mị cảmgiác thương thế trên thân thể đã hoàn toàn tốt lắm, nhưng thật bất đắcdĩ, vết thương trong lòng thật không dễ dàng khỏi hẳn như vậy.
Người đàn ông nhẹ nhàng đi tới, ngồi xổm xuống, ánh mắt nhìn Mị đang tức giận, thở dài một hơi:
- Vô luận nói như thế nào, nàng cũng là em gái của con…
- Nó không phải!
Mị lớn tiếng rống lên:
- Nó không phải là em gái của tôi, đối với tôi mà nói nó bất quá chỉ làcon hoang mà thôi! Biết tại sao tôi muốn vẽ phù chung quanh trường họccủa nó không, tôi chính là muốn nó chết, tôi muốn nó chết…
- Con…
Người đàn ông giơ tay lên, nhìn ánh mắt quật cường của Mị, dừng tay giữa không trung, cũng không vung nổi nữa.
- Sao vậy, muốn giết tôi sao?
Mị cười lạnh hai tiếng:
- Đến đây đi, trước khi đi làm chuyện kia tôi đã nghĩ tới ông sẽ làm nhưvậy, ông không xứng làm một người cha, ông cũng không xứng làm một người chồng, ông chẳng qua chỉ là một con chó, một con chó thế lực, một conchó chỉ biết ngoắt đuôi chạy quanh ăn xin…
Trong mắt người đànông hiện lên một tia bi ai, bị con gái quở trách như thế làm cho hắn cócảm giác trong lòng đau đớn như bị xé nứt. Hắn vươn tay, muốn đỡ Mị đang ngồi trên mặt đất, nhưng lại bị Mị vô tình hất ra, hắn thở dài một hơi, chậm rãi hướng sô pha đi tới.
Vô lực ngồi xuống, người đàn ôngchâm một điếu thuốc, dại người nhìn ra ngoài cửa sổ. Trời đã cuối thubắt đầu vào mùa đông, trời lạnh nhưng chưa hàn, mà lòng người đã trở nên buốt giá. Cây cối chỉ còn lại cành khô, đang giãy dụa đong đưa tronggió.
Mị chậm rãi từ trên mặt đất bò dậy, vừa rồi đem toàn bộ tứcgiận nói hết ra ngoài, nhìn thấy vẻ bi thương trong mắt cha mình, nàngcũng có chút hối hận, muốn nói gì đó vãn hồi nhưng tính cách quật cườnglại làm cho nàng không nói ra được lời nào.
Cắn môi, Mị mang theo ánh mắt oán hận nhìn thoáng qua người đàn ông đang ngồi ngẩn người nơi đó, dần dần ẩn vào trong bóng tối.
Mùa đông càng rét lạnh càng làm người dễ dàng hồi ức, bởi vì khi rét lạnhsẽ làm trí nhớ càng thêm khắc sâu. Khí trời dần dần lạnh buốt, người đàn ông cũng bắt đầu hoài niệm người phụ nữ tay cầm một chiếc dù màu hồngđứng trong mưa mỉm cười nhìn hắn.
- Nếu như em còn sống, em nhất định sẽ rất thất vọng phải không?
Phun ra một ngụm khói, người đàn ông lẩm bẩm nói.
Người phụ nữ từng nghĩa vô phản cố, không để ý tới gia đình phản đối, khôngđể ý tới bạn bè khuyên can, thậm chí sau khi biết rõ thân phận của hắnvẫn kiên trì muốn ở bên cạnh hắn, không biết bây giờ nàng đang ở nơiđâu. Có lẽ hiện tại nàng đang ở một địa phương nào đó hẻo lánh, trải qua cuộc sống an bình mà bình tĩnh của nàng rồi đi!
- Đông đông…
Tiếng gõ cửa vang lên, ngoài cửa truyền vào thanh âm nữ hầu:
- Diệp Trọng đại nhân, ông chủ cho mời!
- Biết rồi, lui ra đi!
Diệp Trọng dụi tắt tàn thuốc, đứng dậy sửa sang lại quần áo một