XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

U Minh Trinh Thám

U Minh Trinh Thám

Tác giả: Lão Thiên Thúc Thúc

Ngày cập nhật: 22:46 17/12/2015

Lượt xem: 1343464

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3464 lượt.

cho nàng đúng lúc đi ra cửa bếp nghe được, liền cóchút mờ mịt.
- Không có chuyện gì đâu, hắn là người điên, đừng thèm để ý tới hắn.
Minh Diệu đuổi Diệp Tiểu Manh đi trở vào phòng bếp tiếp tục làm cơm, kéo ghế ngồi, đối diện Phạm Đồng:
- Tôi nói lại lần nữa, tôi tên là Minh Diệu, không phải là Tần gia tiểu thiếu gia gì, còn nữa, nhà của tôi không hoan nghênh ông, cho nên mờisau này đừng nên không mời mà tới.
- Ai nha ai nha, thật là xin lỗi, xem ra anh rất để ý tới chuyện này đi.
Mặc dù Phạm Đồng nói như vậy, nhưng trong giọng nói không hề có ý tứ muốn xin lỗi:
- Vậy cũng tốt, đã như vậy thì tôi đi trước, đây là số điện thoại củatôi, nếu có chuyện gì khó giải quyết thì có thể gọi điện thoại cho tôi.Lần này bởi vì chút nguyên nhân đặc thù làm chậm trễ chuyện chính sự,cho nên có chút xin lỗi, nếu có cơ hội tôi sẽ trả lại cho anh.
Nói xong Phạm Đồng lảo đảo đứng dậy, hướng ngoài cửa đi tới.
- Gặp lại sau, tiểu thiếu gia.
Phạm Đồng nheo mắt khoát tay mở cửa rời đi.
- Hô…
Minh Diệu đè lên hai huyệt Thái Dương, người này đúng là làm người tanhức đầu, nếu như có thể lựa chọn lại thêm một lần hắn tình nguyện thàrằng mình không đi bế quan, mặc dù lần này thành công phá tan phách kếttrói buộc, nhưng lại chọc phải một phiền toái lớn như vậy.
- Tôi phải đi đưa cơm cho a Trạch, một mình chú ăn đi!
Diệp Tiểu Manh cầm một hộp cơm từ trong phòng bếp đi ra, bắt đầu thay quần áo.
- Nè nè, bệnh viện cũng có thức ăn vậy, hơn nữa a Trạch kia còn có giađình cha mẹ chiếu cố, tại sao cô còn phải cố ý nấu cơm đem tới chi chứ?
Minh Diệu nhìn Diệp Tiểu Manh đang chuẩn bị đi ra cửa hỏi.
- Ai nha, thức ăn trong bệnh viện sao có thể nuốt trôi đây, hơn nữa aTrạch là vì bảo vệ tôi nên mới bị thương, tôi dĩ nhiên phải chiếu cốnàng cẩn thận.
Diệp Tiểu Manh hồi đáp:
- Hơn nữa chúng tôi là bạn tốt.
- Đúng vậy, đúng vậy, người bạn này của cô, hi vọng sau chuyện lần có thể cho nàng chút giáo huấn, nhớ lâu được một chút.
Minh Diệu nhỏ giọng lầm bầm.
- Anh nói gì vậy?
Thanh âm của Minh Diệu khá nhỏ, Diệp Tiểu Manh không nghe thấy.
- Không có gì, cô đi sớm về sớm đi.
Nhìn Diệp Tiểu Manh hiện tại hoàn toàn không có vẻ như có chuyện gì,Minh Diệu tạm thời thả lỏng tâm thần, nếu quá mức khẩn trương làm DiệpTiểu Manh nhìn ra điều gì, Minh Diệu sợ nàng sẽ nhớ tới chuyện đêm đó.
- Biết rồi, thật quá dài dòng!
Diệp Tiểu Manh cầm lấy hộp cơm lúc lắc mái tóc buộc đuôi ngựa đi ra ngoài.
- Hô…
Minh Diệu bất đắc dĩ thở dài một hơi, lại đột nhiên nhớ tới buổi cơmtối của hắn còn chưa có tin tức. Hắn vội vàng chạy vào phòng bếp, pháthiện toàn bộ xương hầm Diệp Tiểu Manh đã làm đều bị tên Phạm Đồng kia ăn sạch sẽ.
- Này, Tiểu Manh, tôi ăn cái gì đây?
Minh Diệu vội vàng gọi điện thoại cho Tiểu Manh.
- Tùy tiện thôi, ai bảo bạn của chú giống như thùng cơm đem toàn bộthức ăn ăn sạch sẽ, những thứ khác thì tôi không kịp làm, tôi phải đưacơm cho a Trạch, chú ăn mì tôm đi!
Diệp Tiểu Manh nói xong liền tắt điện thoại.
Nhìn một bàn xương cốt trước mắt, Minh Diệu có cảm giác muốn khóc:
- Trời ạ, mình đã ăn mì tôm suốt một tuần lễ rồi, thật vất vả nhịn tớicuối tuần mới có người nấu cơm cho ăn, kết quả lại vẫn phải ăn mì tôm!

Đi vào phòng bệnh, Diệp Tiểu Manh thấy a Trạch vẫn đang ngồi trên giường, đang lật xem quyển sách cổ mà nàng không hiểu.
- Chú cùng dì đâu?
Thấy a Trạch ở lại trong phòng bệnh một mình, Diệp Tiểu Manh có chút kỳ quái. Buổi sáng khi gọi điện thoại, a Trạch còn nhắc qua cha mẹ nàngđến thăm nàng.
- Đi rồi!
A Trạch thấy Diệp Tiểu Manh đi vào thì buông sách xuống:
- Đều bận rộn, thăm tôi thấy không có gì đáng ngại nên buổi trưa đã đi.
- A, tại sao có thể như vậy?
Diệp Tiểu Manh thấy cô bạn bị bỏ rơi liền cảm thấy thật bất công.
- Không có gì, tôi quen rồi!
A Trạch làm ra bộ dạng không sao cả:
- Thơm như vậy, mang theo vật ngon gì đó?
- Hì hì, là xương hầm đó!
Diệp Tiểu Manh mở nắp hộp cơm, một mùi thịt nhẹ nhàng phiêu ra ngoài:
- May là tôi cố ý để riêng ra, nếu không đã bị thùng cơm kia ăn sạch.
- Thùng cơm? Thùng cơm gì vậy? Minh Diệu sao?
A Trạch có chút không giải thích được.
- Không phải đâu, là một người mà tôi cũng không nhận ra, nói là bạncủa Minh Diệu, kết quả vừa vào cửa làm như rất quen thuộc ngồi xuống đòi ăn, tôi trợn mắt nhìn hắn nhiều lần hắn vẫn không thèm để ý, lấy hếtxương hầm tôi làm cho Minh Diệu ăn sạch sẽ. Năm cân, tận năm cân lận đó…
Nói tới đó Diệp Tiểu Manh lại tức giận, phồng má oán hận nói.
- Như vậy thật đúng là thùng cơm rồi.
A Trạch cười cười:
- Để tôi nếm thử tài nấu nướng của cô xem.
- Như thế nào như thế nào?
Vẻ mặt Diệp Tiểu Manh mong đợi nhìn a Trạch đem một miếng xư