Tác giả: Lão Thiên Thúc Thúc
Ngày cập nhật: 22:46 17/12/2015
Lượt xem: 1343469
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3469 lượt.
đã biến đổi thành hình dáng quái dị kia chính là mộtchuyện tốt, sự việc còn chưa tới mức không thể cứu vãn. Minh Diệu quyếtđịnh đi tìm Lê bàn tử hàn huyên một chút, nghe xem một chút ý nghĩ củahắn.
- Tôi đi ra ngoài làm việc, buổi tối trở về ăn cơm.
Minh Diệu cầm lấy chiếc áo khoác móc trên giá:
- Tối nay tôi muốn ăn thịt kho, còn nữa, vớ của tôi chưa giặt, mấy đôi còn lại đều mang dơ hết rồi.
- Nè, chẳng lẽ tôi chỉ có một ngày nghỉ thôi mà chú lại sai bảo thiếu nữxinh đẹp như tôi làm chuyện này chuyện kia, chú đây là muốn nghiền éplao động trẻ em!
Diệp Tiểu Manh nhỏ giọng lầm bầm:
- Cũng không chịu mang tôi ra ngoài chơi.
Minh Diệu cười cười, ngoắc ngoắc ngón tay ý bảo Diệp Tiểu Manh tới gần.
Diệp Tiểu Manh cho rằng Minh Diệu đã đáp ứng dẫn nàng ra ngoài chơi, cao hứng vội vàng chạy tới, vẻ mặt mong đợi.
Minh Diệu vươn ra tay phải, hung hăng ngắt lên mặt Diệp Tiểu Manh:
- Cô xông ra họa lớn như vậy cho tôi, còn nhiều yêu cầu như vậy, khuyanay làm cơm tối không ngon xem tôi có đem cô đóng thùng gởi qua đườngbưu điện cho tù trưởng Abu Dhabi làm vợ bé thứ hai mươi tám của hắn haykhông, ha ha ha ha…
Nói xong hắn xoay người ra cửa.
Diệp Tiểu Manh xoa xoa gương mặt bị ngắt đau, vẻ mặt không chút tình nguyện hướng bóng lưng Minh Diệu làm ra mặt quỷ.
Đi trên đường, Minh Diệu lại nhớ tới câu nói cuối cùng của a Trạch bêntrong bệnh viện, có chút do dự không chừng. A Trạch nói không phải không có lý, hắn không thể nào suốt 24h đồng hồ ở bên cạnh Diệp Tiểu Manh,nếu gặp phải loại trạng thái hắn phải bế quan không thể quấy rầy, DiệpTiểu Manh xảy ra chuyện gì thì hắn sẽ hối hận cả đời. Hắn bắt đầu do dự, rốt cục có nên dạy chút pháp thuật tự vệ cho Diệp Tiểu Manh hay không.
- Đã như vậy có dạy hay không dạy cho nàng cũng là giống nhau.
Lê bàn tử ngồi trên xe lăn, vẻ mặt say mê khều mũi, làm cho Minh Diệu rất muốn hung hăng đạp cho hắn mấy đá.
- Trước kia anh có điều cố kỵ sợ tiểu nữ sinh này tiếp xúc quá nhiềuchuyện của Linh giới sẽ làm uế máu trong cơ thể sôi trào. Nhưng lần nàylại thức tỉnh trước rồi, không bằng dạy cho nàng chút đồ vật căn bản đi, nói không chừng sau này nàng có thể dựa vào lực ý chí của mình đi khống chế được huyết mạch của mình.
- Nhưng tôi sợ…
Minh Diệu vẫn còn có chút do dự.
- Lần này xem ra bởi vì bản thân gặp phải uy hiếp, cho nên mới bị thức tỉnh sớm.
Lê bàn tử xoa xoa tay trên bàn:
- Mặc dù bây giờ đã khôi phục lại bình thường, nhưng nếu sau này còn tiếp tục xuất hiện loại chuyện như vậy, vạn nhất phát triển tới tình trạngkhông thể cứu vãn, anh có hối hận cũng không còn kịp. Còn không bằngthừa dịp bây giờ để cho nàng luyện tập nhiều hơn một chút.
Minh Diệu thở dài một hơi:
- Nghe bạn học của Tiểu Manh nói, phía sau chuyện này có người điều khiển, nhưng vẫn chưa tìm được bàn tay đen kia.
- Không phải con cương thi kia sao?
Lê bàn tử hỏi.
- Không biết!
Minh Diệu lắc đầu:
- Lấy thân thủ của hắn căn bản không cần phí lớn khí lực như vậy, nó chỉcần tùy tiện động đầu ngón tay thì cả trường học sẽ biến thành một mảnhtử địa.
- Xem ra anh muốn bỏ mặc những chuyện này qua một bên cũng không được rồi!
Lê bàn tử híp mắt nhìn Minh Diệu:
- Bất quá tôi xem anh kể từ sau khi khôi phục lại linh lực, ngược lạicàng thêm thích thú đối với mấy sự kiện linh dị thêm nữa rồi.
- Mặc cho anh nói thế nào cũng được.
Minh Diệu lười giải thích với tên mập mạp lôi thôi này:
- Tiểu Ngọc theo tôi về nhà, một mình anh tiếp tục ở nơi này tự mình lôi thôi đi!
Minh Diệu về tới nhà, vừa dùng chìa khóa mở cửa liền nhìn thấy Diệp Tiểu Manh mặt mày tối đăm đăm đang nhìn hắn chằm chằm.
- Chuyện gì?
Minh Diệu có chút khó hiểu.
- Chú mới có chuyện gì, bạn của chú làm sao vậy, đem toàn bộ thức ăntrong nhà người ta ăn hết tất cả, năm cân, đó là năm cân xương hầm nha,vốn người ta còn muốn đem tới cho a Trạch ăn nữa đây!
Diệp Tiểu Manh nghiến răng nghiến lợi lầm bầm.
- Bạn bè? Bạn bè gì?
Minh Diệu càng thêm hồ đồ, hắn đi vào phòng khách, liền nhìn thấy PhạmĐồng đang ngồi cạnh bàn ăn ưỡn bụng ợ một tiếng, trên bàn ăn một mảnhhỗn độn, giống như vừa bị một đám quỷ đói càn quét qua.
- Hai, tiểu thiếu gia!
Nhìn thấy Minh Diệu đi vào, Phạm Đồng khoát tay xem như là chào hỏi.
- Ông tới làm gì? Có việc gì thế?
Minh Diệu nhướng mày, người đàn ông không mời mà đến này thật sự làm cho hắn có chút không hoan nghênh.
- Đừng nên lãnh đạm như vậy chứ!
Phạm Đồng quẩy người muốn đứng lên, nhưng bởi vì vừa ăn quá no nên không thuận tiện:
- Tôi sẽ ở lại thành thị này một thời gian ngắn, cho nên mới tới chàohỏi. Mọi người ra ngoài hỗn, phải giúp đỡ cho nhau thôi, anh nói có phải hay không, Tần gia tiểu thiếu gia!
- Tần gia tiểu thiếu gia? Là ai vậy?
Diệp Tiểu Manh vốn đang ở trong phòng bếp nấu cơm cho a Trạch, haingười nói chuyện nàng cũng nghe không được rõ ràng, câu nói cuối cùngcủa Phạm Đồng làm