Vụ bí ẩn Con chó tàng hình - Full
Tác giả: Lão Thiên Thúc Thúc
Ngày cập nhật: 22:46 17/12/2015
Lượt xem: 1343493
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3493 lượt.
y Cung pháp y tiến vào, Từ Mẫn cũng nổi giận đùng đùng ngồi xuống sô pha:
- Vụ án này do tôi chịu trách nhiệm, tại sao không cho phép tôi quản?
Người áo đen không để ý tới Từ Mẫn đang phát hỏa, từ trong túi áo lấy ra một trang giấy, đưa tới trước mặt cục trưởng:
- Vụ án này từ bây giờ là do chúng tôi chịu trách nhiệm, đây là vănkiện chỉ thị của cấp trên, chúng tôi cần mang đi thi thể ngay bây giờ!
Cục trưởng nhìn vào tờ giấy kia, không khỏi hít sâu một hơi, mộc đỏ ởngay góc phải tờ giấy tuyệt đối không phải người nào cũng có thể thấyđược.
- Tóm lại vụ án này đã không còn nằm trong phạm vi quản hạt của các vị, người của tôi lập tức đem thi thể mang đi.
Người áo đen đứng dậy.
- Dĩ nhiên, dĩ nhiên…
Cục trưởng bỏ xuống văn kiện, khuôn mặt từ u sầu ban đầu đổi thành vẻ cười lấy lòng:
- Nếu là chỉ thị cấp trên, chúng tôi dĩ nhiên phải làm theo.
- Chuyện này các vị tốt hơn xem như chưa từng có, tôi không hi vọng cóngười trong đầu đầy chủ nghĩa anh hùng muốn tự tiện đi điều tra vụ ánnày, nếu xảy ra vấn đề gì, hiệp hội của chúng tôi sẽ truy cứu tráchnhiệm của các vị!
Người áo đen nhìn Từ Mẫn, lại hướng phía trưởng cục nói.
- Tự nhiên, tự nhiên…
Vẻ mặt cục trưởng vẫn cười lấy lòng:
- Từ Mẫn, tôi cho cô nghỉ phép, cô có thể về nhà nghỉ ngơi một thời gian ngắn rồi.
- Cái gì?
Nghe được cục trưởng nói, Từ Mẫn không khỏi nổi trận lôi đình:
- Ông nói muốn tôi nghỉ phép!
- Chuyện này…cục trưởng…có phải không cần làm nghiêm trọng đến như thế không?
Cung pháp y biết rõ tính tình của Từ Mẫn, chuyện có thể tự tiện đi thăm dò vụ án nàng thật sự có thể sẽ làm, nhưng trưởng cục trực tiếp ở ngaytrước mặt người ngoài làm mất hết mặt mũi người mình, hắn cảm thấytrưởng cục làm có chút quá mức.
- Câm miệng, anh biết cái gì!
Trưởng cục quát Cung pháp y.
- Tôi cảm thấy làm như vậy rất tốt!
Người áo đen cười lạnh một tiếng:
- Chúng tôi không hi vọng có nhân sĩ có tinh thần trọng nghĩa quá mạnhsẽ đến làm trở ngại công tác của chúng tôi, cô gọi là Từ Mẫn đúng không, tôi nghe nói qua về cô, lần trước do cô một mình đi điều tra chuyện dân công kia bị giết, làm hại chúng tôi bị phê bình nặng của cấp trên.
- Vậy cứ quyết định như thế!
Vẻ mặt cục trưởng nghiêm túc nhìn Từ Mẫn, nói xong lại đổi thành mặt cười nhìn người áo đen kia:
- Còn có gì cần chúng tôi làm xin cứ việc phân phó!
Đầu của Từ Mẫn cũng không hề quay lại, nổi giận đùng đùng đi nhanh ra khỏi văn phòng, sập mạnh cửa phòng.
- Chuẩn bị xong thi thể, chúng tôi lập tức mang đi!
Người áo đen nhìn Cung pháp y:
- Ông là pháp y phải không, tôi hi vọng ông còn chưa bắt đầu giải phẫu.
- Vừa mới bắt đầu, bây giờ có cần tôi vá lại thi thể không?
Cung pháp y thở dài một hơi, dáng vẻ nghênh ngang của người áo đen làmcho hắn chán ngấy, mà vẻ mặt cười lấy lòng của trưởng cục…bỏ đi, xem như hắn không tồn tại là được rồi.
- Không cần!
Người áo đen nói xong liền đi ra khỏi phòng làm việc.
- Đi thong thả, nếu có gì cần cứ gọi cho tôi.
Người đã đi ra khỏi phòng làm việc, nhưng vẻ mặt thịt béo của cụctrưởng vẫn còn hớn hở đứng phía sau hô lớn. Cung pháp y cảm thấy nếumình còn tiếp tục ở lại bên trong căn phòng này thêm một phút đồng hồ,tự bản thân mình nói không chừng sẽ bị lây bệnh truyền nhiễm đáng sợ nào đó.
- Cục trưởng, không còn chuyện gì nữa phải không, không có có chuyện tôi đi ra ngoài.
Cung pháp y vội vã rời khỏi phòng làm việc của trưởng cục.
Mới vừa đẩy ra cửa phòng đặt xác, trợ thủ liền vội vàng hấp tấp tiến lên đón:
- Không xong không xong, người áo đen kia có thêm đồng bạn vừa tới,không để ý tới sự ngăn trở của tôi đã mạnh mẽ mang đi thi thể.
- Nga, tôi biết rồi!
Cung pháp y chỉ thuận miệng đáp một tiếng:
- Tiếp tục đi, còn mấy thi thể đang cần kiểm nghiệm đây.
…
- Cứ như vậy chị liền mang theo vẻ mặt tức giận tới gặp tôi phát tiết sao?
Vẻ mặt Minh Diệu u sầu nhìn Từ Mẫn đang tố khổ với hắn, có chút hối hận vì đã hỏi chuyện gì đã xảy ra với nàng, phải biết rằng nghe đàn bà tốkhổ quả thực có thể so sánh với mười đại cực hình thời Mãn Thanh.
- Tức chết tôi, tên mập mạp chết tiệt!
Từ Mẫn nghiến răng nghiến lợi nói:
- Nếu không phải tôi còn phải nhờ vào chén cơm này, tôi nhất định phải cho tên mập kia nếm thử một cước!
Minh Diệu thở dài một hơi, châm điếu thuốc.
- Nghe tôi nói một câu đi, chuyện này chị đừng nên xen vào nữa, đây cũng là vì tốt cho chị.
- Có ý gì?
Từ Mẫn có chút mờ mịt nhìn Minh Diệu.
- Lai lịch những người áo đen kia, tôi có biết một chút đại khái, nóiđơn giản, vụ án này là án kiện thần quái, cho nên không để cảnh sát cácvị quản lý tới.
Minh Diệu thở ra một hơi khói, chậm rãi nói.
Nghe được Minh Diệu nói như vậy, Từ Mẫn trầm ngâm