Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

U Minh Trinh Thám

U Minh Trinh Thám

Tác giả: Lão Thiên Thúc Thúc

Ngày cập nhật: 22:46 17/12/2015

Lượt xem: 1343499

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3499 lượt.

sau khi nàng tốt nghiệp, vô số đàn ông điên cuồng truyđuổi nàng, dạng gì cũng có, có quyền, có tiền, đẹp trai nhưng nàng không nhìn tới, tạo hình của cậu đặc thù như vậy, không bằng đi thử xem.
Tiểu Quất gục bên tai Minh Diệu nhỏ giọng nói:
- Anh đi thử một chút xem, nhìn tôi có đem lỗ tai anh cắn xuống hay không!
Minh Diệu bĩu môi không nói gì.
Chơi xong trong khu vui chơi, tiểu Quất kiên trì đòi ngồi xe cáp treo,nhưng bởi vì có quy định nhi đồng cao chưa tới 1m2 thì không được ngồi,cho nên tiểu Quất tức giận đến vểnh chiếc miệng nhỏ nhắn, thật giống như sắp òa khóc.
- Uy uy, tiểu quỷ này!
Minh Diệu nhẹ nhàng véo mặt tiểu Quất:
- Cô không phải thành phần tri thức công ty nha, sao động một chút lại khóc nhè vậy!
- Tôi nguyện ý!
Tiểu Quất nghiêng đầu đi, không thèm để ý tới Minh Diệu:
- Tôi thích khóc lúc nào thì khóc, đây là quyền lợi của trẻ con.
Nhìn vẻ mặt con gái không cao hứng, Từ Mẫn nhìn thấy bên cạnh có chỗdùng súng hơi bắn quả cầu có phần thưởng, liền dụ dỗ tiểu Quất, nói sẽthắng cho cô bé một thú nhồi bông thật lớn đem về nhà.
- Không phải chứ, cô làm như vậy là phạm quy!
Minh Diệu không nghĩ tới Từ Mẫn lại ra chủ ý như vậy, bằng vào tài bắnsúng của nàng chỉ sợ chủ quầy dù là Lý Gia Thành cũng sẽ bị nàng làm phá sản.
Cầm lấy súng, Từ Mẫn hít sâu một hơi, bắn một phátsúng, lại không nghĩ tới bị bắn hụt. Tiểu Quất nhìn thấy mẹ bắn hụt, lại muốn quắt miệng khóc, Minh Diệu ôm lấy cô bé:
- Khoan hãy khóc, trò hay còn ở phía sau.
Những người mở quầy hàng tại khu vui chơi, phần lớn có chút thủ đoạnnhỏ, giống như loại trò chơi dùng súng hơi bắn quả cầu, sự tinh chuẩntrên súng phần lớn đều bị động tay chân, cho dù có canh thế nào cũng bắn hụt, nhưng chuyện này không làm khó được Từ Mẫn.
Từ Mẫn vừa nổ hai phát súng, vẫn bắn hụt, nàng bỏ súng xuống, trong lòng có chút suy đoán.
Lại giơ súng lên lần nữa, chỉ nghe mấy tiếng vang bành bạch, mấy quảcầu vỡ tung, chủ hàng rất không tình nguyện lấy ra phần thưởng đưa choTừ Mẫn.
Nhìn thoáng qua chủ quầy, Từ Mẫn đem thú nhồi bông đưa cho Minh Diệu:
- Thử lại một lần!
Nhìn chủ quầy khóc không ra nước mắt cùng hai mẹ con đang ôm bốn con thú nhồi bông, Minh Diệu không khỏi thở dài một tiếng:
- Quả nhiên, đàn bà đều là động vật không nói lý lẽ!


Sắc trời đã dần tối, Minh Diệu ôm tiểu Quất, Từ Mẫn cầm thú nhồi bôngthắng được trong tay, hai người đang trên đường đi về nhà. Lần này tiểuQuất thật sự mệt mỏi, ở bên trong khu vui chơi hô to gọi nhỏ đã tiêu hao thật nhiều thể lực của cô bé, bây giờ đang gục trên người Minh Diệu ngủ say.
Đem tiểu Quất thả xuống giường, Minh Diệu đi ra phòngkhách. Mẹ của Từ Mẫn chỉ nói một câu “hai người cứ tự nhiên trò chuyện”sau đó liền trốn vào phòng, cả căn phòng khách lớn chỉ còn lại hai người Từ Mẫn cùng Minh Diệu. Không có người khác bên cạnh, hai người khôngnói tiếng nào, vẻ mặt có chút lúng túng.
- Tiểu Quất đã ngủ, không có chuyện gì thì tôi về đây!
Minh Diệu gãi gãi đầu, phá vỡ cục diện bế tắc hiện tại.
- Ừ, đi trên đường nên cẩn thận một chút, tối rồi đừng nên hút thuốc nhiều như vậy, sẽ không tốt cho thân thể.
Từ Mẫn đi tới nhẹ nhàng ôm lấy Minh Diệu, vòng ôm nhẹ nhàng mà ấm áp, làm trong lòng Minh Diệu cảm thấy thật an bình.
Đưa Minh Diệu ra cửa, Minh Diệu nhìn thấy Từ Mẫn ngập ngừng như muốn nói chuyện, nhưng mấp máy môi lại thôi.
- Có chuyện gì sao?
Minh Diệu hỏi.
- Cậu…có thể đi tụ họp với tôi ngày mốt không?
Từ Mẫn cúi đầu, nhỏ giọng hỏi.
Minh Diệu cười cười:
- Không thành vấn đề, dù sao bạn của chị cũng mời cả tôi, tôi đi xem như kiếm bữa cơm ăn là được mà.
Minh Diệu tự nhiên biết chỉ cần là phụ nữ đều thật sĩ diện, loại tụ hội mang theo người thân tự nhiên mỗi người đều sẽ đưa theo người yêu hoặc vợhay chồng mình để cùng bạn bè ganh đua so sánh một phen. Nếu để Từ Mẫnđi một mình, hắn sợ Từ Mẫn sẽ bị lúng túng.
- Tốt lắm!
Từ Mẫn ngẩng đầu lên:
- Sáng sớm mai tám giờ tới nhà tôi trình diện, không cho đến trễ!
- Ách?
Lời của Từ Mẫn làm Minh Diệu khó hiểu:
- Ngày mai? Nhưng buổi tụ hội không phải tổ chức ở ngày mốt sao?
- Nói nhảm!
Từ Mẫn liếc hắn:
- Chẳng lẽ cậu định ăn mặc như vậy đi với tôi? Cậu không tự thấy mất mặtnhưng tôi thì mất mặt đó. Cứ như vậy đi, tám giờ sáng phải đến, khôngcho phép ngủ nướng.
Nói xong Từ Mẫn liền thịch một tiếng đóng ập cửa lại, lưu một mình Minh Diệu đứng bên ngoài sững sờ.
Minh Diệu đứng bên ngoài thật lâu mới hồi phục lại tinh thần, hắn châm một điếu thuốc lắc đầu rời đi.

- A…
Ngồi trên chiếc ghế trong khu thương mại, Minh Diệp ngáp dài. Sáng sớm bảygiờ hắn phải rời giường, điều này đối với người thích ngủ nướng như Minh Diệu mà nói quả thực chính là một loại cực hình cực kỳ tàn ác.
- Khởi lên tinh thần, xem bộ dạng của cậu kìa!
Từ Mẫn cầm hai bộ quần áo đi tới:
- Đi thử xem sao.
Khác với vẻ m