Cách Yêu Của Những Con Người Trinh Thám
Tác giả: Lão Thiên Thúc Thúc
Ngày cập nhật: 22:46 17/12/2015
Lượt xem: 1343497
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3497 lượt.
một lúc, khe khẽ gậtđầu, chuyện Quỷ Yêu lần trước đến bây giờ mỗi khi nhớ lại còn làm lòngnàng sợ hãi.
- Bỏ đi, không nói tới chuyện này nữa, không phải chị muốn đưa tiểu Quất đến khu vui chơi sao? Bây giờ đi thôi!
Minh Diệu đứng dậy.
Từ Mẫn túm lấy điếu thuốc của Minh Diệu:
- Hút hút hút, hút chết cậu, còn nhỏ tuổi đã hút thuốc nhiều như vậy, tôi xem khi cậu già rồi thì làm sao bây giờ.
Minh Diệu bất đắc dĩ nhún vai, đi theo phía sau Từ Mẫn rời khỏi phòng,thừa dịp Từ Mẫn không nhìn thấy, lại lấy ra một điếu thuốc trong túi.
- Già rồi? Chờ tôi già rồi thì nói sau!
Minh Diệu lấy ra bật lửa châm thuốc.
Nhìn Từ Mẫn cùng Minh Diệu đi vào cửa, mẹ của Từ Mẫn cười đến tít mắt,Minh Diệu hoài nghi năm đó cha Từ Mẫn cưới mẹ Từ Mẫn, bọn họ cũng chưatừng cười qua vui vẻ đến như vậy.
- Hai người ngồi chờ một chút, tôi đi thay bộ quần áo đã.
Từ Mẫn buông con gái xuông, đi vào trong phòng thay quần áo, mẹ của TừMẫn cũng đi theo vào phòng, hai người rì rầm nói chuyện bên trong, MinhDiệu ngồi trong phòng khách cảm thấy không đúng, thỉnh thoảng có thểnghe được thanh âm làm nũng của Từ Mẫn cùng tiếng cười hì hì của mẹnàng.
- Nè, anh đi theo mẹ tôi tới sao?
Tiểu Quất mặc chiếc váy công chúa màu hồng phấn nhẹ nhàng nhảy xuống, ngồi lên trên đùi Minh Diệu.
- Nè nè, không có một cô gái đứng đắn nào lại tùy tiện ngồi lên trên đùi đàn ông đâu.
Minh Diệu bắt đầu đùa giỡn hai bím tóc của tiểu Quất.
- Anh quản được tôi sao!
Tiểu Quất quơ quơ đầu, thoát khỏi tay Minh Diệu:
- Bây giờ tôi chỉ mới là cô bé, muốn ngồi như thế nào đều được.
Tiểu Quất níu lấy gò má Minh Diệu:
- Nói, có phải anh muốn hạ thủ với mẹ của tôi không đó?
- Làm gì chứ, rõ ràng là do bà ngoại của cô muốn tôi đẩy ngã mẹ cô mới phải đi? Làm ơn đừng oan uổng tôi!
Minh Diệu cũng bắt đầu ngắt gương mặt nhỏ bé của tiểu Quất.
- Gạt người, tôi xem anh là thấy ngực của mẹ tôi lớn, cho nên rắp tâm bất lương!
Tiểu Quất ú ớ nói.
- Cô đừng chụp mũ loạn xạ cho tôi, tôi sẽ đẩy ngã cô trước.
Trong miệng Minh Diệu cũng hàm hồ.
Một lớn một nhỏ đồng thời nắm mặt của đối phương, trong miệng lại nói những lời chỉ có hai người họ mới có thể nghe hiểu.
- Hai người không nên náo loạn đi!
Từ Mẫn thay xong quần áo đi ra. Một chiếc quần jean bó sát mặc trênngười, cùng chiếc sơ mi làm nổi bật bộ ngực đầy đặn của nàng, Minh Diệucảm giác lỗ mũi ngưa ngứa, cúi đầu vừa nhìn, nguyên lai tiểu Quất thừadịp hắn đang ngẩn người cầm tóc ngoáy mũi của hắn.
- Tiểu quỷ này!
Minh Diệu vừa định ngắt tiểu Quất, tiểu Quất cười khanh khách tung mình nhảy xuống đùi Minh Diệu, chạy tới trong ngực mẹ cô bé.
- Mẹ thật xinh đẹp!
Tiểu Quất ôm mẹ, thừa dịp Từ Mẫn không nhìn thấy hướng Minh Diệu làm mặt quỷ.
- Được rồi, chúng ta đi thôi!
Từ Mẫn mặc áo khoác vào, che lại đôi vú ngạo nghễ, làm trong lòng MinhDiệu hơi có chút thất vọng.
- Không cần về quá sớm đâu, ăn xong cơm tối rồi về cũng được.
Đi ra cửa mẹ Từ Mẫn nhìn hai người hô to.
- Ân, không tệ không tệ, cũng giống như người một nhà rồi.
Lão nhân gia đứng ngay cửa lầm bầm làu bàu.
Từ Mẫn nắm tay trái của tiểu Quất, Minh Diệu nắm tay phải cô bé, bangười song song đi trên đường, một thiếu phụ xinh đẹp cùng một cô bé khả ái lại đi cùng một người đàn ông đầu tóc bù xù, rước lấy không ít ánhmắt, nhưng ánh mắt nhìn ba người họ đều không giống nhau. Nhìn Từ Mẫnphần lớn là thanh niên mang theo chút ái mộ, nhìn tiểu Quất là trungniên cùng người già chiếm đa số, trong mắt phần lớn là yêu thích, mànhìn Minh Diệu thì người nào cũng có, trong ánh mắt đều là kỳ quái,người lôi thôi lếch thếch này làm sao lại có được đôi mẹ con xinh đẹpnhư vậy đi cùng một chỗ.
Trạm xe bus chỉ cách nhà Từ Mẫn mấytrăm thước, còn chưa đi được một nửa tiểu Quất đã hô to là không đi nổi, Minh Diệu không còn cách nào đành cõng cô bé, nhìn vẻ mặt đắc ý củatiểu Quất Minh Diệu nhịn không được thầm nghĩ hung hăng véo mặt của cônàng.
- Uy, tiểu quỷ, đừng quên số tuổi của cô cũng không kém mẹ cô mấy tuổi, đừng giả bộ ngây thơ có được hay không?
Minh Diệu ghé sát tai tiểu Quất hỏi nhỏ.
- Tôi thích!
Tiểu Quất đắc ý lúc lắc hai bím tóc:
- Quan trọng nhất là số tuổi sinh lý của tôi, số tuổi trong lòng không nằm trong phạm vi lo nghĩ của tôi đâu.
- Tiểu quỷ đáng chết!
Trong lòng Minh Diệu âm thầm mắng:
- Sớm muộn gì bán cô vô núi cho rồi đi!
Ngồi lên xe bus, có người hảo tâm cho tiểu Quất một chỗ ngồi, tiểu Quất quyệt mồm đòi Minh Diệu ngồi cùng mình, Minh Diệu thật sự không còncách nào, không thể làm gì khác hơn là đáp ứng.
- Con gái của cô cùng cha của con bé thật thân thiết nha!
Hành khách hảo tâm nhường chỗ nhìn tiểu Quất đeo theo trên người Minh Diệu, cười nói cùng Từ Mẫn.
- Đúng vậy!
Từ M