Tác giả: Lão Thiên Thúc Thúc
Ngày cập nhật: 22:46 17/12/2015
Lượt xem: 1343914
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3914 lượt.
ẫn cười cười cũng không đi giải thích.
- Hô hô, thật vui vẻ, tôi đã sớm hoài niệm khi mình còn bé được cõng đi chơi không cần tự mình bước đi biết bao, bây giờ rốt cục có thể thựchiện!
Tiểu Quất gục trên người Minh Diệu, nhìn phong cảnh bên ngoài cửa sổ.
- Bản thân tôi lại hi vọng tôi đang ôm là một mỹ nữ hơn hai mươi tuổi, mà không phải là một tiểu la lỵ quỷ quái.
Minh Diệu bĩu môi, nhỏ giọng lầm bầm.
Đi tới khu vui chơi, tiểu Quất cao giọng lớn tiếng hét, vừa vọt đi vào, nét mặt hưng phấn cũng không khác gì những cô bé cùng tuổi, Minh Diệubắt đầu hoài nghi số tuổi trong lòng tiểu Quất có phải là bởi vì vấn đềsố tuổi sinh lý cho nên đã bị thoái hóa rồi hay không.
- Tiểu Quất, chạy chậm một chút, đừng lạc mất.
Từ Mẫn chạy theo phía sau.
Nhìn tiểu Quất cầm lấy cây kẹo đường còn lớn hơn cả cái đầu của mìnhngồi trên ngựa gỗ xoay tròn đang nhìn bọn họ vẫy tay, Minh Diệu cùng TừMẫn cũng mỉm cười vẫy tay.
- Đã thật lâu không có cảm giác đi chơi nhàn nhã như vậy rồi!
Từ Mẫn hít sâu một hơi, nhẹ giọng nói:
- Mỗi ngày đều là vụ án, hiện trường, thi thể, chứng cớ, loại cuộc sống yên tĩnh này đã thật lâu không có hưởng thụ đến, nói lại cũng phải cảmơn tên mập chết tiệt kia.
Nhìn Từ Mẫn đứng bên cạnh cảm thán, Minh Diệu không biết nên nói gì cho phải:
- Muốn uống chút gì không? Tôi đi mua!
- Ân, nước khoáng là được rồi.
Minh Diệu đi tới tiệm thức uống mua hai chai nước khoáng cùng một chainước trái cây, trở về tìm Từ Mẫn, từ xa xa nhìn thấy Từ Mẫn cùng một côgái xinh đẹp có tuổi tác tương đương đang thân mật trò chuyện, cô gáikia có mái tóc ngắn, bộ dạng thật hăng hái khỏe mạnh. Minh Diệu còn đang do dự có nên đi qua hay không, Từ Mẫn nhìn hắn vẫy vẫy tay, Minh Diệuliền đi nhanh tới.
- Để tôi giới thiệu một chút, vị này là bạn học trong trường cảnh sát của tôi, Dương Bội Gia, vị này là Minh Diệu.
Từ Mẫn giới thiệu hai người lẫn nhau.
- Chào anh!
Dương Bội Gia đưa tay ra.
Minh Diệu luống cuống chân tay đem chai nước khoáng cùng nước trái câykẹp vào trong ngực, bắt tay Dương Bội Gia. Khi bàn tay vừa tiếp xúc,Minh Diệu liền cảm giác cô gái này nhất định không phải người bìnhthường, lực lượng trên tay cùng thái độ cao ngạo khiến Minh Diệu cảmgiác cô gái này nhất định là lãnh đạo cao tầng.
- Nói cho anh biết, Bội Gia là nữ cảnh giám cao cấp số một số hai của Sở cảnh sáttỉnh, hơn hai mươi tuổi nàng đã thăng thành cảnh đốc, không giống nhưtôi, làm nhiều năm như vậy chỉ mới là cảnh ti nho nhỏ mà thôi.
Từ Mẫn cười nói.
- Quá khen, chỉ là do vận khí tốt mà thôi!
Dương Bội Gia nhẹ nhàng cười cười, trong dáng tươi cười cũng không cóchút vẻ mặt tự đắc, điều này không khỏi làm Minh Diệu nảy sinh hảo cảm,có thể trẻ tuổi như vậy thân lên địa vị cao mà không tự mãn, đây khôngphải người nào cũng có thể làm được.
Minh Diệu cẩn thận đánhgiá nữ cảnh giám cao cấp trẻ tuổi trước mắt, không thể phủ nhận DươngBội Gia này dù đi làm nữ tiếp viên hàng không cũng thật dư sức, khôngchỉ có gương mặt xuất chúng, hơn nữa vóc người cũng linh lung hứng thú,Minh Diệu không khỏi nghĩ thầm thật tà ác, Dương Bội Gia này chẳng lẽdựa vào thân thể mới ngồi lên địa vị cao trong lúc tuổi còn trẻ như vậyđi?
- Một nhà ba người các vị đã đi ra ngoài chơi, tôi sẽkhông tiếp tục quấy rầy, ngày mốt nhà tôi có buổi tiệc, phần lớn đều lànhững bạn học đồng cấp cảnh hiệu, nếu có rảnh cùng tới họp mặt nhé!
Dương Bội Gia không phát giác được ý nghĩ tà ác trong lòng Minh Diệu, cười híp mắt nói.
- Tốt, vừa lúc tôi bị nghỉ phép thời gian dài, hơn nữa cũng có chút nhớ bạn học đã lâu không được gặp mặt, tôi nhất định sẽ đi.
Từ Mẫn đáp lời.
Dương Bội Gia cùng Từ Mẫn trao đổi phương thức liên lạc, nhẹ nhàng ngắt lên mặt tiểu Quất còn đang sinh hờn dỗi vì người lớn nói chuyện nên bịbỏ quên, liền vội vàng rời đi.
Nhìn Dương Bội Gia dần dần đi xa, Từ Mẫn lộ ra bộ dạng ủ rũ:
- Ai, quả thật là người so với người tức chết người, vốn chúng ta làbạn học cùng khóa, thành tích của tôi còn tốt hơn nàng thật nhiều, nhưng bây giờ chức vị của nàng lại cao hơn tôi nhiều rồi.
- Đồng nghiệp không đồng mạng thôi, đừng để ý.
Minh Diệu ôm lấy tiểu Quất đang quyệt mồm tức giận:
- Lại nói người ta thật xin đẹp, dĩ nhiên phải có nhiều cơ hội.
- Sao vậy, xem trọng người ta?
Từ Mẫn xoay đầu lại cười híp mắt nhìn Minh Diệu, trong ánh mắt lóe ra một tia giảo hoạt:
- Có cần tôi giới thiệu cho cậu một chút hay không? Cho tới bây giờ nàng vẫn chưa kết hôn đâu.
- Không cần!
Minh Diệu lắc đầu:
- Bạn gái xinh đẹp như vậy tôi không dám quen, sau lưng nàng khẳng định có cả đống lớn người theo đuổi, nào đến phiên tôi.
- Như vậy cũng không nhất định.
Từ Mẫn che miệng đánh giá Minh Diệu:
- Nói không chừng nàng lại thích loại đặc thù kiểu như cậu thì sao? Tôi nghe nói kể từ