Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

U Minh Trinh Thám

U Minh Trinh Thám

Tác giả: Lão Thiên Thúc Thúc

Ngày cập nhật: 22:46 17/12/2015

Lượt xem: 1343553

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3553 lượt.

ác anh đã làm!
Tiểu Trương chỉ xuống mặt đất nhìn Thôi Tùng quát:
- Cứ làm việc kiểu như vậy, sớm muộn gì cũng để chỉ đạo viên lột da các anh ra cho xem.
Cái hộp đựng vật chứng đặt ngay tầng dưới chót nhất không biết vì saolại bị phá hỏng một lỗ thủng lớn, vật chứng bên trong lộ ra ngoài, hẳnlà quần áo của phụ nữ, nhìn từ hướng cửa thật giống như có một ngườiđang núp phía sau lộ ra một góc áo.
- Nhưng…nhưng tôi thật sự nhìn thấy nó đang bay…
Thôi Tùng còn muốn cãi lại.
- Bay, bay, bay cái đầu của anh!
Tiểu Trương vỗ lên đầu Thôi Tùng:
- Anh cầm đèn pin chiếu tới chiếu lui, nhìn qua không thấy nó bay mới là lạ!
Nhìn thấy hết thảy đều là do mình tự hù dọa mình, Thôi Tùng cũng có chút đỏ mặt:
- Trương ca, hắc hắc, đừng nóng giận, tôi mời ăn cơm, mời đi ăn đượcchứ? Chỉ cần đừng đem chuyện này nói ra. Anh biết nếu như nói ra ngoàibọn họ sẽ cười tôi đó!
- Chủ yếu nhất là không được nói cho chỉ đạo viên chứ gì?
Tiểu Trương liếc hắn:
- Nhanh đổi cái hộp đi, lần này anh thiếu nhân tình của tôi, nếu tiêuchuẩn thấp hơn ba trăm thì tôi sẽ đem chuyện này viết lên bảng thông báo bên ngoài đó!
- Được được, hắc hắc…
Thôi Tùng ngượng ngùng gãi đầu:
- Ngày nào đó tôi mời anh tới chỗ quán cơm mới mở đi ăn một bữa ngon.
- Đừng nói nhảm nữa, lão tử còn phải đi về nhà đây!
Tiểu Trương bất đắc dĩ lắc đầu:
- Khóa kỹ cửa lại, ngày mai để bên tổ điện xem lại đường dây điện một chút, hôm nay cứ để mặc thế đi.
- Biết biết, hắc hắc…
Thôi Tùng cùng Tiểu Trương đi ra ngoài phòng vật chứng, lại dặn dò lần nữa:
- Ngàn vạn lần đừng nói đi ra ngoài nha!
- Anh thật đúng là dài dòng!
Tiểu Trương định đưa tay vỗ lên đầu hắn lần nữa, lỗ mũi chợt ngửi được một mùi hương.
Tiểu Trương cẩn thận ngửi ngửi, mùi hương không nồng đậm, nhưng thơmbức người, hắn nhìn chung quanh một chút nhưng không nhận ra hương thơmtừ đâu truyền tới.
- Anh ngửi thấy không?
Tiểu Trương nhìn Thôi Tùng hỏi.
- Ngửi thấy? Ngửi thấy cái gì?
Thôi Tùng cũng hếch mũi lên ngửi ngửi:
- Thật giống như có mùi thơm nga, rất thơm, anh là đàn ông còn xịt nước hoa à?
- Cút đi!
Tiểu Trương vỗ lên đầu Thôi Tùng, cũng không để ý tới mùi thơm kia:
- Tôi tan sở về nhà đây!
Cánh cửa phòng vật chứng lại được đóng lại khóa kỹ, bên trong phòng lâm vào một mảnh bóng tối.
Trong bóng tối đột nhiên xuất hiện điểm sáng nho nhỏ, điểm sáng cànglúc càng lớn, dần dần biến thành một vòng sáng hình người, một nữ nhântừ bên trong vòng sáng chậm rãi bước ra.
Mái tóc dài đen nhánh, làn da trắng nõn, ngũ quan cùng vóc người mê người, ai nhìn thấy cũngkhông thể phủ nhận đây là một mỹ nữ, nhưng loại mỹ nữ này đẹp tới mứckhông chút chân thật, nhìn qua không phải vẻ xinh đẹp mà nhân gia nêncó.
- Phiền, lại phải đi tới chỗ thế này để kết thúc công việc!
Nữ nhân cau mày lầm bầm làu bàu.
Nhẹ nhàng đi tới trước chiếc tủ sắt, chỉ nhẹ nhàng vỗ tay một tiếng, khóa sắt lại tách một tiếng bung ra.
Trong tủ sắt có rất nhiều đồ vật, tất cả đều chứa trong túi riêng, cóđồ trang sức, tiền mặt, còn có răng giả, toàn là những đồ vật kỳ quái.
Đối với những vật khác không hề nhìn tới, nữ nhân dùng đôi tay như mỹngọc đem một chiếc hộp lấy ra, vừa nhìn chính là chiếc hộp vật chứng màThôi Tùng mới đặt vào.
Mở hộp ra, nữ nhân lấy túi nhựa đựng trái tim cầm ra ngoài.
- Lại làm cho bẩn thỉu như vậy, thật buồn nôn, thật muốn dạy dỗ tên tiểu tử kia một chút.
Nữ nhân lộ ra vẻ mặt chán ghét.
Nhìn trái tim bên trong túi, nữ nhân thở dài một hơi:
- Điều này không liên quan tới ta, ngươi là bị người khác giết chết, không oán ta được.
Nhẹ nhàng bóp lại, trái tim vốn cứng rắn như sắt thép trong nháy mắthóa thành một mảnh tro bụi, dần dần biến mất bên trong túi nhựa, trongtúi nhựa chỉ còn vết máu loang lổ, phảng phất đồ vật bên trong cho tớibây giờ chưa từng tồn tại qua.
Ngón tay nhẹ nhàng vung lên, tủsắt khôi phục lại nguyên dạng, nữ nhân duỗi bờ lưng mệt mỏi, vóc ngườimạn diệu hiểu lộ không chút bỏ sót, chỉ tiếc không có người nào thưởngthức.
- Được rồi, lại hoàn thành một đơn hàng, hôm nay kết thúc công việc tại đây thôi!
Bước vào bên trong vòng sáng, thân ảnh nữ nhân trong nháy mắt không còn nhìn thấy gì nữa, vòng sáng cũng dần dần hóa thành một điểm sáng, biếnmất trong bóng tối.
Bên trong phòng vật chứng lại lâm vào mộtmảnh bóng tối tĩnh lặng lần nữa, phảng phất như chuyện gì cũng chưa từng phát sinh qua.

- Chúng tôi tới tiếp thư vật chứng!
Hai người áo đen mới sáng sớm đã đi tới cửa phòng vật chứng, nhìn Thôi Tùng đưa ra một tờ giấy.
- Được!
Mặc dù không biết chuyện gì xảy ra, nhưng đã có đủ toàn bộ thủ tục,Thôi Tùng tự nhiên phải làm việc theo trình tự. Hắn lấy ra chiếc hộp bỏtrong tủ sắt hôm qua, đặt xuống trước mặt hai người áo đen.
- Đồ vật ở chỗ này, các anh kiểm lại một chút!
Thôi Tùng đưa vật chứng cùng biên lai cho hai người áo đen.
Một người mở hộp ra, nhìn lướt bên trong, gật đầu.
- Chờ một chút


XtGem Forum catalog