Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

U Minh Trinh Thám

U Minh Trinh Thám

Tác giả: Lão Thiên Thúc Thúc

Ngày cập nhật: 22:46 17/12/2015

Lượt xem: 1343562

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3562 lượt.

ệu sẽ không đồng ý.
- Len lén, len lén cho tôi xem một chút thôi!
A Trạch tiếp tục nhờ vả:
- Nhìn xem một chút mà thôi, cũng không định làm gì, tôi chỉ là vì cóhứng thú đối với minh tinh này, nên muốn thu thập một chút tài liệu củahắn.
Nhìn vẻ mặt chờ mong của a Trạch, Diệp Tiểu Manh thoáng do dự một chút, đây là lời thỉnh cầu của a Trạch, làm cho nàng thật khókhăn.
Diệp Tiểu Manh nghĩ một lát:
- Được rồi, ngày mai nghỉ, cô cùng tôi về nhà, tôi lấy cho cô xem.
- Thật tốt quá!
A Trạch đặt sách xuống, nằm vào trong chăn, trong lòng tràn đầy mong đợi.

Hai người đi về nhà Diệp Tiểu Manh, Minh Diệu cũng không ở nhà, hẳn đãđi ra ngoài điều tra vụ án. Diệp Tiểu Manh lấy ra một chồng tài liệuthật dày, rút một ít đưa cho a Trạch.
- Những thứ kia là gì?
Thấy trong tay Diệp Tiểu Manh còn cầm nhiều giấy tờ, a Trạch có chút ngạc nhiên.
- Tôi cũng không biết!
Diệp Tiểu Manh lật lật giấy tờ trong tay:
- Là một chút tài liệu về vài người không quen biết, lại đặt chung chỗ với minh tinh kia.
- Cho tôi nhìn xem luôn đi!
A Trạch phỏng đoán trong lòng, nếu đặt chung với tài liệu của Vương Minh Vĩ, nhất định là những án kiện có liên quan với nhau.
- Không được!
Diệp Tiểu Manh có chút làm khó:
- Mặc dù Minh Diệu không nói ra rõ ràng, nhưng từ trong điện thoại giữa chú ấy và người khác nói chuyện, tôi nghe được vụ án này tựa hồ thậtkhông đơn giản, ngay cả cảnh sát cũng không quản được, tiến độ điều tracủa chú ấy tựa hồ đang bị ngừng lại.
- Không cần khẩn trương, chỉ là xem qua một chút mà thôi.
A Trạch có chút xem thường, những vụ án này đối với cảnh sát bình thường mà nói vốn là không thể nhúng tay vào.
- Nói không chừng tôi còn có thể giúp được việc gì.
- Được rồi!
Diệp Tiểu Manh suy nghĩ một chút, đưa tài liệu đặt tới trước mặt a Trạch.
Kể từ sau vụ án ở ký túc xá cũ, Minh Diệu bắt đầu cho Diệp Tiểu Manhtiếp xúc một chút án kiện thần quái, loại chuyển biến này làm Diệp TiểuManh cũng khó hiểu. Mặc dù có những án kiện hoặc quỷ quái bình thườngnhưng so sánh với cách làm trước kia của Minh Diệu là một trời một vực,trước kia ngay cả phim kinh dị Minh Diệu cũng không cho nàng xem.
A Trạch cẩn thận xem xấp hồ sơ thật dày trước mặt, trái tim đập cànglúc càng nhanh. Quả nhiên không ngoài dự đoán, vụ án của Vương Minh Vĩchính là án kiện thần quái, mà không phải bệnh tim đột phát như truyềnthông đã nói. Mà hồ sơ của một cô gái sau đó tình huống thi thể lạigiống Vương Minh Vĩ như đúc, điều này làm dòng máu khát vọng sự kiệnlinh dị siêu cấp trong lòng a Trạch không ngừng sôi trào.
- Những người này là người nào?
Xem xong những tư liệu kia, a Trạch nhìn ba tấm hình, mở miệng hỏi.
- Minh Diệu đang tra chuyện này đó!
Diệp Tiểu Manh thở dài một hơi:
- Có thể là người có liên quan đi, trong đó tìm được một người rồi, còn lại hai người này.
Diệp Tiểu Manh chỉ hình một cặp nam nữ trẻ tuổi khác:
- Nhưng không hề có đầu mối gì, Minh Diệu cũng đang gặp khó khăn trong chuyện này đây!
A Trạch nhìn hình người thanh niên trẻ tuổi, ánh mắt híp lại thành một đường nhỏ.
- Chừng nào Minh Diệu trở lại? Tôi có chuyện trọng yếu muốn tìm chú ấy.
A Trạch mở miệng nói.
- Chuyện trọng yếu? Chuyện gì?
- Người thanh niên này!
A Trạch chỉ tay vào hình người thanh niên:
- Tôi biết có thể tìm được hắn ở đâu!


Minh Diệu vừa vào cửa liền ngửi được hương thơm thức ăn tràn vào trong mũi.
- Đã về rồi sao, rửa tay chuẩn bị ăn cơm, hôm nay có rất nhiều đồ ăn ngon nha!
Diệp Tiểu Manh từ trong phòng bếp nhô đầu ra hô to.
Minh Diệu có chút kỳ quái, chẳng lẽ cô gái nhỏ này đã đổi tính rồi sao? Bình thường muốn nàng làm chút thức ăn ngon nàng đều từ chối, lần nàyvì sao lại chủ động như vậy!
Minh Diệu thò đầu vào phòng bếp,quả thật thấy Diệp Tiểu Manh đã làm xong vài món ăn, bên trong còn cóthịt gà mà Minh Diệu thích.
Minh Diệu nhìn đĩa thịt gà ngon mắt, lại nhìn Diệp Tiểu Manh, bĩu môi.
- Tại sao vậy?
Diệp Tiểu Manh bị nhìn có chút chột dạ.
- Nói đi!
Minh Diệu híp mắt nhìn Diệp Tiểu Manh:
- Có phải đã làm chuyện xấu gì hay không? Lần trước khi cô tích cực nấu cơm cho tôi lúc cô mười bốn tuổi, cô đã lén xem phim kinh dị khiến chobuổi tối quá sợ đến đái dầm, lần này cô đã làm chuyện xấu gì nữa?
- Cút ngay đi!
Minh Diệu lại phun ra chuyện xấu lần trước Diệp Tiểu Manh đã làm khiếncho nàng có chút thẹn quá thành giận, quơ chiếc muỗng lớn đuổi Minh Diệu ra khỏi phòng bếp.
Minh Diệu cởi áo khoác ngoài, đi vào phòngkhách, liền nhìn thấy trên sô pha có một cô bé đang ngồi, hắn liền cảmthấy thật nhức đầu. Từ lần trước trách móc a Trạch một trận trong bệnhviện, Minh Diệu cũng có chút hối hận, mặc dù hắn cảm thấy lúc ấy mìnhnói chuyện cũng không hề sai, nhưng bản thân hắn cũng cảm thấy mình nóichuyện có chút trắng trợn, huống chi cô bé này cũng đã tận lực đi ngăncản con quái vật kia, hơn nữa căn cứ cách giải thích của Diệp Tiểu Manh, cho dù nàng không đi quản quái vật ki


Duck hunt