Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

U Minh Trinh Thám

U Minh Trinh Thám

Tác giả: Lão Thiên Thúc Thúc

Ngày cập nhật: 22:46 17/12/2015

Lượt xem: 1343564

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3564 lượt.

!
Mặc dù chỉ thoáng lướt nhìn, nhưng Thôi Tùng rõ ràng nhìn thấy túi nhựa dính vết máu trống rỗng bên trong, không khỏi kinh hãi:
- Đồ vật trong này biến mất rồi!
- Nơi này vốn đựng cái gì?
Một người áo đen hỏi.
- Một tảng đá rất giống trái tim!
Thôi Tùng cố gắng hồi tưởng lại, hắn rõ ràng nhớ kỹ hôm qua mình đã bỏvào trong tủ sắt khóa kỹ, nhưng hôm nay tủ sắt vẫn còn nguyên vẹn, túinhựa cũng không có dấu vết bị mở ra, nhưng đồ vật bên trong đã khôngcánh mà bay, điều này không khỏi làm cho hắn ứa ra mồ hôi lạnh, chứngvật trọng yếu như vậy biến mất, trách nhiệm của hắn cũng không nhỏ.
- Chúng tôi biết rồi!
Người áo đen tựa hồ cũng không thèm để ý tới vật chứng bị biến mất:
- Đồ vật chúng tôi cầm đi, cần ký tên vào đâu?
- Không được, vật chứng trọng yếu như vậy bị mất, tôi không thể không phụ trách nhiệm.
Thôi Tùng vội vàng gọi điện thoại cho cấp trên.
Cấp trên nghe xong Thôi Tùng thuật lại, chỉ nói một câu:
- Không cần để ý tới bọn họ, để cho họ lấy đi đi!
Nói xong liền tắt điện thoại, điều này làm Thôi Tung không hiểu ra sao.
Nhìn Thôi Tùng còn đang sững sờ, hai người áo đen ký tên trong danh sách, liền cầm chiếc hộp rời đi.
- Ngày hôm qua thấy được nhất định là nữ quỷ!
Trong lòng Thôi Tùng nghĩ:
- Có thể làm ra chuyện quỷ dị như vậy, chỉ có quỷ hồn đi?


Đẩy cửa phòng ngủ, An Thanh liền nhìn thấy a Trạch đang nằm trên giường xem quyển sách cổ của mình.
- Nè nè, a Trạch, quyển sách kia rốt cục có thứ gì đẹp mắt vậy?
An Thanh đối với việc a Trạch luôn luôn cầm quyển sách cổ xem mãi không buông vô cùng khó hiểu.
A Trạch cũng không ngẩng đầu, chỉ phất nhẹ tay ý bảo An Thanh tránh ra.
- Khối băng chết, sớm muộn gì cũng lạnh chết cô luôn!
An Thanh nhìn a Trạch làm mặt quỷ.
Bởi vì bên trong thân thể có linh lực, a Trạch đã rất nhanh khôi phụcsự khỏe mạnh, chỉ khoảng hai ba ngày đã có thể xuống giường bước đi, tốc độ khôi phục này làm bác sĩ cùng y tá phải trợn mắt há hốc mồm. Mặc dùbác sĩ yêu cầu nàng ở lại bệnh viện thêm để quan sát kỹ tình huống mộtchút, nhưng a Trạch vẫn kiên trì đòi về, thật sự không còn cách nào khác hơn bệnh viện đành phải làm thủ tục xuất viện cho nàng.
Mấy nữ sinh cùng sống chung trong một phòng ngủ một thời gian, đối với vẻ lạnh lùng của a Trạch trên căn bản đều đã thành thói quen. Ngoại trừ nàngthỉnh thoảng còn cười nói với Diệp Tiểu Manh, đối với ai cũng dùng chung một vẻ mặt lạnh nhạt. Vì thế An Thanh cũng đã không còn quan tâm tớithái độ này của nàng.
Thấy a Trạch không để ý tới nàng, An Thanh lại tiến tới quấy rối Bạch Huyên đang ghi chép gì đó bên bàn.
- Huyên tỷ, Huyên tỷ, nghe nói mọi người định mở một hoạt động đi cúng tế Vương Minh Vĩ phải không?
An Thanh tiến tới trước mặt Bạch Huyên nói.
- Đúng vậy!
Bạch Huyên thở dài:
- Hiện nay hội trưởng hội sinh viên là fans hâm mộ trung thành của hắn, hơn nữa bên trong hội sinh viên cũng có không ít người mê ca nhạc cùngđiện ảnh của hắn, cho nên bọn họ muốn mở một hoạt động kỷ niệm về VươngMinh Vĩ.
- Vậy tôi có thể tham gia không?
Vẻ mặt An Thanh mong đợi.
- Được chứ, nếu cô thích tôi sẽ giúp cô ghi danh.
Bạch Huyên nhìn An Thanh, đối với nàng mà nói thật sự không thể hiểunổi ý nghĩ của những người luôn điên cuồng truy đuổi minh tinh như vậy.
- Hì hì, thật tốt quá, tôi nghe nói có không ít người muốn tham gia, có thật nhiều người cũng không được báo danh, đa tạ Huyên tỷ, quả nhiên ởtrong nước đi cửa sau mới là vương đạo.
An Thanh thân mật hôn lên mặt Bạch Huyên một cái:
- Cô có đi không? Vừa lúc phụng bồi tôi.
Bạch Huyên gật đầu:
- Tôi phải đi, dù sao tôi cũng phải làm nhiệm vụ nhân viên tổ chức.
Là một người mê làm quan siêu cấp, dù đối với minh tinh điện ảnh khônghề có hứng thú, nhưng Bạch Huyên cũng không thể buông tha cơ hội biểuhiện năng lực tổ chức chỉ huy của mình.
- Hay là báo danh thêm vài người, bốn người trong phòng ngủ chúng ta cùng đi đi.
An Thanh được voi đòi tiên:
- Vừa lúc cơ hội khó được, có thể sử dụng quan hệ ngu sao mà không dùng.
Nàng quay đầu lại nhìn a Trạch đang xem sách hỏi:
- Tiểu băng băng tính luôn cho cô một chỗ nhé?
A Trạch ngẩng đầu nhìn nàng, lại cúi đầu tiếp tục xem sách, chỉ từ khóe môi nhẹ nhàng nhảy ra ba chữ:
- Không có hứng thú!
- Đi đâu vậy, sao phải đi?
Diệp Tiểu Manh rửa mặt xong đẩy cửa đi vào, không nghe được lời đề nghị vừa rồi của An Thanh mở miệng hỏi.
- A, Tiểu Manh, Tiểu Manh!
An Thanh đã chạy tới ôm lấy Diệp Tiểu Manh, cũng không để ý tới việc nàng đang bất đắc dĩ giãy dụa:
- Cô đi với tôi đi, ngày hôm đó Bạch Huyên tỷ nhất định vô cùng bề bộncông việc chẳng quan tâm tôi, một mình tôi đi nhất định rất nhàm chán.
- Buông tôi xuống, cô buông tôi xuống trước đã.
Diệp Tiểu Manh thật vất vả mới tránh được vòng ôm của An Thanh:
- Nói rõ trước đi, đi đâu vậy?
Từ sau sự kiện xảy ra tại ký túc xá cũ lần trước, Diệp Tiểu Manh đãđược giáo huấn, trước khi làm chuyện gì c


Disneyland 1972 Love the old s