Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

U Minh Trinh Thám

U Minh Trinh Thám

Tác giả: Lão Thiên Thúc Thúc

Ngày cập nhật: 22:46 17/12/2015

Lượt xem: 1343570

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3570 lượt.

a, thì con quái vật vẫn sẽ gây rađại họa.
Kể từ sau lần đó, hai người không còn gặp mặt, lần này gặp lại, Minh Diệu có chút lúng túng.
A Trạch cũng không nói chuyện, chỉ lạnh lùng nhìn Minh Diệu đi vào phòng khách, trong ánh mắt mang theo một tia địch ý.
- A, cô tới rồi sao, hoan nghênh!
Minh Diệu kiên trì bắt chuyện.
- Hừ!
A Trạch cười lạnh một tiếng:
- Cắt đầu tóc xong còn có chút nhân dạng rồi!
Minh Diệu cười cười, không nói gì, hắn biết rõ phụ nữ đều là động vậtthích mang thù, đối với thái độ của a Trạch hắn tự nhiên sẽ không đi đểý.
- Ăn cơm đi, ăn cơm đi!
Diệp Tiểu Manh bưng thức ăn thịnh soạn đặt lên bàn ăn, hương thơm không khỏi làm Minh Diệu phát thèm.
Ba người ngồi trên bàn ăn, cũng không nói chuyện. Trong lòng Diệp TiểuManh có chút thấp thỏm, muốn đánh vỡ cục diện bế tắc này, nhưng khôngbiết nên nói gì mới tốt. Trong lòng a Trạch vẫn còn chút oán khí đối với Minh Diệu, tự nhiên sẽ không nói chuyện với hắn. Mà Minh Diệu chỉ lođem những miếng thịt màu mỡ nhét vào trong miệng, tự nhiên chẳng quantâm nói chuyện.
- Ăn ngon, no rồi!
Minh Diệu vuốt vùng bụng no căng của mình đánh ợ một tiếng:
- Thật lâu không được ăn món cơm tối thịnh soạn như vậy rồi!
- Hắc hắc, xem như hài lòng chứ?
Diệp Tiểu Manh lộ khuôn mặt tươi cười nhìn Minh Diệu.
- Ân, không tệ, nói đi, rốt cục cô lại làm hư chuyện gì?
Minh Diệu liếc mắt nhìn nhìn Diệp Tiểu Manh:
- Vô sự mà ân cần, không phải gian tức là trộm!
- Không có làm hư a, tôi cũng không phải vua phá hư!
Diệp Tiểu Manh nhìn Minh Diệu cau chiếc mũi nhỏ đáng yêu:
- Gần đây chú tra vụ án không phải bị mất hết đầu mối sao, a Trạch nói có thể giúp được một chút.
Minh Diệu sửng sốt:
- Hỗ trợ? Hỗ trợ cái gì?
- Chuyện này…
Diệp Tiểu Manh có chút ấp a ấp úng:
- Tôi đưa những tư liệu kia giao cho a Trạch xem, a Trạch nói bên trong có người nàng biết.
- Cô…làm sao cô có thể…
Minh Diệu kinh hãi:
- Loại vật này ai bảo cô cho cô ta nhìn?
Diệp Tiểu Manh le lưỡi:
- Tôi đi rửa chén, hai người tiếp tục hàn huyên đi!
Nàng bưng chén đũa trốn vào phòng bếp.
- Là tôi nói nàng cho tôi xem.
A Trạch mở miệng nói:
- Là tôi kiên trì, không cần trách nàng.
Minh Diệu bưng kín cái trán, có chút nhức đầu:
- Cô không phải lại muốn…
- Phải!
A Trạch hết sức khẳng định gật đầu:
- Tôi muốn gia nhập điều tra!
- Không thể nào!
Minh Diệu như đinh chém sắt cự tuyệt đề nghị của a Trạch:
- Chuyện này không phải sự kiện linh dị đơn thuần, bên trong dính dấpnhững nhân vật cùng tình huống rắc rối phức tạp, tôi không thể nào đềuliên lụy vào. Nếu như không phải do một chút nguyên nhân đặc thù, tôicũng không muốn lẫn vào trong chuyện này.
Minh Diệu vuốt vuốthuyệt Thái Dương, nếu không phải do Từ Mẫn kiên trì, hắn thật không muốn đụng phải vụ án khó giải quyết như vậy.
- Tôi có hứng thú, chỉ cần là chuyện tôi cảm thấy hứng thú thì nhất định phải biết rõ ràng, nếu không tôi không ngủ được.
A Trạch không để ý tới Minh Diệu cự tuyệt, tiếp tục nói:
- Mặc dù lực lượng của tôi chưa đủ, nhưng đầu óc của tôi có thể bổ túc, lúc đầu so với người chỉ biết cậy mạnh, tỷ như thám tử tư chỉ có chútnăng lực mạnh hơn người khác một chút đã có thể tùy ý đi dạy dỗ ngườikhác.
- Phụ nữ quả thật là động vật vừa cố chấp lại hẹp hòi.
Minh Diệu nhỏ giọng lầm bầm một câu, nói tiếp:
- Nếu như là chuyện khác, tôi có thể đáp ứng cô, nhưng chuyện này có chút nguy hiểm.
- Chuyện gì không có nguy hiểm, cho dù tôi đi trên đường cũng có thể bị xe đột nhiên xuất hiện đụng vào, tôi không sợ nguy hiểm.
A Trạch vẫn dùng giọng nói lạnh lùng:
- Tôi đã đọc qua những tư liệu kia, biết chuyện này rất nguy hiểm, chonên mới phải yêu cầu cùng anh điều tra, xem như là làm trợ thủ của anhđi, nếu không tôi cũng có thể tự mình đi điều tra, huống chi tôi biếtbây giờ anh đang bị mất hết đầu mối, mà tôi lại có cách tìm ra đầu mốiđó.
- Phương pháp? Phương pháp gì?
Minh Diệu sửng sốt.
- Người thanh niên này tôi biết có thể tìm được hắn ở đâu.
A Trạch lấy ra một tấm hình, chính là tấm hình mà Từ Mẫn nhìn cảm thấy quen mắt nhưng không nhớ nổi đã gặp nhau ở nơi nào.
- Ở đâu có thể tìm được hắn?
Minh Diệu đứng lên, không nghĩ tới cuộc điều tra lâm vào cục diện bếtắc lại có chuyển cơ trên một người ngoài cuộc không nghĩ tới, điều nàylàm cho hắn có chút kinh ngạc.
- Tôi muốn gia nhập điều tra.
Khóe miệng a Trạch nở nụ cười, theo Minh Diệu xem ra, nụ cười này thật giống nụ cười của tiểu ác ma.
- Không thể nào!
Minh Diệu bình tĩnh lại, ngồi trên ghế thở dài một hơi:
- Vụ án này dính dấp tới người cùng tổ chức nhiều lắm, ngay cả tôi cũng không có mười phần nắm chắc. Hơn nữa…
Minh Diệu dừng một chút:
- Đối với cô mà nói, vụ án này quá tầm tay, tôi thậm chí cũng không thể bảo đảm an toàn của cô.
- Tôi có thể tự mình đi điều tra, như vậy càng thêm nguy hiểm, hơn nữa anh cũng không có được đầu mối mới.
Giọng nói củ