Tác giả: Lão Thiên Thúc Thúc
Ngày cập nhật: 22:46 17/12/2015
Lượt xem: 1343554
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3554 lượt.
lưng Khuyển Địa Ngục, lại có thể đứng ở trên lưng của nó giống như cưỡi kỵ mã vậy. Hắn vẫy độngcái roi da này, huýt sáo, chỉ huy Khuyển Địa Ngục giãy giụa để hất người đàn ông kia xuống.
Khuyển Địa Ngục giãy giụa càng thêm điêncuồng, lao xuống nhảy lên, không ngừng đung đưa cái lưng, nhưng mà DiệpTrọng ở trên lưng nó lại thờ ơ.
- Tốt, thật tốt, tiếp tục nhảy cái nữa nào.
Minh Diệu ngồi ở trên mặt đất cách đó không xa, liền làm ra bộ dáng xem kịch vui. Hắn sờ sờ túi áo, mới nhớ tới thuốc lá vừa mới dùng hết rồi, bấtđắc dĩ thở dài. Nếu là hiện tại có một túi bỏng ngô, hút một điếu thuốc, sau đó nhìn xem xiếc thú biểu diễn mới là
hoàn mỹ.
Có lẽlà mệt mỏi, động tác của Khuyển Địa Ngục có biên độ nhỏ hơn rất nhiều,vừa rồi vận động kịch liệt như vậy còn không thể hất Diệp Trọng xuốngdưới, thể lực của Khuyển Địa Ngục dường như đã tiêu hao hết.
Hắc Nhân kia như cũ vẫn cầm roi da rung động bành bạch, thúc giục động tác của Khuyển Địa Ngục tiếp tục nhanh một chút.
Đứng ở trên lưngKhuyển Địa Ngục, Diệp Trọng thở dài, hắn dùng một bàn taycầm lấy cái mũi nhọn ở trên lưng Khuyển Địa Ngục, tay kia thì nhẹ nhàngđặt ở trên cái đầu chính giữa của nó.
Chưa thấy Diệp Trọng dùngsức, chỉ là vừa giống như an ủi, vừa giống như nhấn một cái. Khuyển ĐịaNgục liền có cảm giác giống như là bị một ngọn núi đặt ở trên đầu, mộtcỗ lực lượng mạnh mẽ không thể kháng cự ập đến, khiến cho đầu của nó gắt gao áp ở trên mặt đất, không thể động đậy.
Khuyển Địa Ngục giãygiụa. Tuy rằng cái đầu ở giữa bị ấn xuống mặt đất không thể nhúc nhích,nhưng mà nó còn có hai cái đầu khác. Hai cái đầu còn lại đồng thời mởrộng cái miệng ra hướng tới cánh tay của Diệp Trọng đang đặt ở cái đầuchính giữa cắn tới. Cái đuôi phía sau mang theo tiếng xé gió, đồng thờihướng tới Diệp Trọng đang cưỡi ở trên lưng đánh úp lại.
Vẫn làlắc mình trong nháy mắt, Diệp trọng liền mất. Khuyển Địa Ngục loạngchoạng muốn đứng lên, đợi cho công kích của Khuyển Địa Ngục trôi qua,Diệp Trọng lại đứng ở trên lưng của nó, đem cái đầu của nó vừa mới nhấclên khỏi mất đất có mấy cen-ti-mét đè xuống. Lần này lực lượng còn lớnhơn nữa, cái đầu của Khuyển Địa Ngục bị khảm vào sàn nhà thật sâu.
Người da đen quơ roi, ý bảo Khuyển Địa Ngục đứng lên, Khuyển Địa Ngục từ chối vài cái, mới vừa ngẩng đầu lên liền bị Diệp Trọng ấn xuống đất, hơn nữa lực lượng so với lần trước còn lớn hơn nữa.
Khuyển Địa Ngục aioán vài tiếng, không động đậy được nữa, mặc cho hắc nhân kia huýt gió,huýt sáo như thế nào, vung roi ra sao cũng không đứng lên nữa.
Diệp Trọng từ trên lưng Khuyển Địa Ngục nhảy xuống, Khuyển Địa Ngục vẫn cúi đầu nằm trên mặt đất không dám đứng dậy.
- Rất rõ ràng, so với cái roi kia của ngươi, nó còn sợ ta hơn.
- Được, rất tốt.
Minh Diệu huýt sáo vỗ tay, căn bản không hề nhìn ra có bất kỳ lo lắng nào,thoải mái giống như là ngồi trong rạp xiếc xem biểu diễn vậy.
- Quả nhiên là gừng càng già càng cay, ngươi chấm dứt cũng thật nhanh.
Diệp Trọng nhặt bộ tây phục bị ném xuống đất ở phía trước, lại mặc lên người, liền khôi phục bộ dáng nho nhã.
- Mười năm không gặp, ngươi vẫn còn chưa bỏ được cái tật xấu ba hoa này. Ta còn sợ ngươi sẽ làm hư con gái của ta mất.
- Oan uổng, kia là nữ nhi bảo bối của ngươi nhưng mà lại giống như bà cô luôn luôn phải phụng dưỡng vậy.
Minh Diệu đứng lên, vừa mới nghỉ ngơi trong chốc lát nhưng thật ra đã khôi phục không ít linh lực.
- Ngươi làm cha cũng thật là hay, vừa đi chính là mười năm, con gái cũng ném cho ta.
Diệp Trọng thản nhiên cười cười.
- Ta bận.
- Ít đến.
Minh Diệu từ từ tiến lại, bộ dáng như là có người nợ tiền hắn.
- Tuy rằng ta gọi ngươi một tiếng đại ca, nhưng ngươi có phải là nên đemphí dưỡng dục mười năm nay trả lại cho ta đi, đây chính là không íttiền. Còn nữa, con gái của ngươi hiện tại cũng đã học đại học, học phícũng đắt, xa hoa vô cùng. Chúng ta đều là người thân quen, ta chỉ lấyngươi tám phần là được rồi.
Diệp Trọng cũng không thèm để ý.
- Ngươi tính rõ ràng, cho ta biết tổng số là được rồi.
- Sách sách sách.
Minh Diệu bắt đầu đánh giá Diệp Trọng, từ đầu đến chân.
- Không đơn giản, sau khi trở về thì tài đại khí thô. Ta nhớ khi ngươichạy trốn năm đó thì nghèo túng vô cùng, không nghĩ tới bây giờ thật sựđã phát tài.
Diệp Trọng từ chối cho ý kiến đối với lời nói của Minh Diệu, vòng vo đổi đề tài.
- Nhìn thấy ta nhưng thật ra ngươi một chút cũng không bất ngờ.
- Có cái gì ngoài ý muốn, khi ở tiểu sơn thôn lần trước, một tên biếnthái cơ bắp nửa thân trần cho ta một cây đuốc, nói là có thể xua tan mây mù yêu quái. Cái mùi ở trên đó ta vừa ngửi liền đoán được, mùi hôi nách kia của ngươi chính là tương đối độc đáo.
Minh Diệu bĩu môi khinh thường.
- Chính là không nghĩ tới qua lâu như vậy ngươi mới hiện thân.
- Ta bận.
Diệp Trọng vẫn thản nhiên tươi cười.