Tác giả: Lão Thiên Thúc Thúc
Ngày cập nhật: 22:46 17/12/2015
Lượt xem: 1343552
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3552 lượt.
inh lực, một chút cũng không còn sao? Ngươi vẫn giống như trước đây vậy, không để ý đến hậu quả.
Minh Diệu đang muốn buông tha việc kháng cự lại thì phía sau truyền đến thanh âm của một nam nhân.
Thanh âm kia dường như có chút quen thuộc. Minh Diệu quay đầu nhìn lại, mộtngười đàn ông sắc mặt tái nhợt, mặc tây phục màu đen, hai bên có đeo hai chiếc Tiểu Hồ Tử cực kỳ chỉnh tề. Người này không biết là đã đứng từphía sau hắn từ khi nào.
Diệt Hồng Trần
Chứng kiến người được phái đến, Minh Diệu thở dài một hơi nhẹ nhõm. Ngồi bệt xuống mặt đất.
- Ta không còn khí lực, ngươi tới đi. Dù sao ta giúp ngươi chăm sóc hàitử thời gian dài như vậy, ngươi cũng giúp ta thanh lý một chút phiềnphức đi.
- Thanh lý phiền phức sao?
Nam nhân cười cười.
- Quần áo của ta đây cũng không giống người dọn vệ sinh.
- Cái này cũng không có cách nào.
Minh Diệu nhún nhún vai.
- Ta vốn cũng muốn tiếp tục đánh, để yêu lân ra khỏi vỏ. Ngươi cũng biết, yêu lân ra khỏi vỏ chính là không nhẹ không nặng, vạn nhất thật sự chọc giận nữ nhân kia, sợ là cái mạng nhỏ của ta cũng phải để lại ở trongnày.
- Được rồi.
Nam nhân kia bất đắc dĩ gật đầu, đi ra phía trước, hướng tới con Khuyển Địa Ngục kia vẫy tay.
- Đến đây đi, tiểu khả ái.
Khuyển Địa Ngục gầm nhẹ lên, không có nhào tiến đến, ngược lại bắt đầu lui vềphía sau. Bản năng dã thú nói cho nó biết, đây là một người còn lợi hạihơn nhiều, hơn nữa mùi vì trên người nam nhân này, so với nó càng thêmhung mãnh. Giống như là một con chó săn nuôi trong nhà đụng phải một con sói hoang trên thảo nguyên. Loại cảm giác này khiến cho cả người Khuyển Địa Ngục run rẩy.
- Không thể nào.
Thấy Khuyển Địa Ngục lui về phía sau, vẻ mặt của Minh Diệu trở nên nhăn nhó.
- Đồ súc sinh ngu ngốc này còn hiểu được mền nắn rắn buông.
- Đây là trực giác bản năng.
Nam nhân cười cười.
- Điều này chứng minh nó cũng không ngu ngốc chút nào, ngược lại là rất thông minh, biết tìm quả hồng mềm để nắn.
- Nhưng ta cũng không phải quả hồng mềm gì cả.
Minh Diệu than thở.
- Chỉ là lão yêu quái nhà ngươi cũng thật lợi hại mà thôi.
Người da đen đứng ở cách đó không xa bắt đầu có chút vội vàng. Vô luận hắnthúc giục như thế nào, Khuyển Địa Ngục đều thờ ơ, chỉ không ngừng lui về phía sau.
Khuyển Địa Ngục luôn rất nghe lời từ khi nam nhân nàyxuất hiện liền không hề nghe theo mệnh lệnh của hắn, điều này làm chohắn có chút hổn hển.
Từ phía sau lấy ra một cây roi, người ra đen cầm roi vung lên phát ra tiếng nổ bành bạch.
Đây tuyệt đối không phải là roi bình thường. Toàn thân chiếc roi màu ngămđen, một chút phản quang cũng đều không có, giống như là hoàn toàn dohắc ám tạo thành. Cây roi vụt lên mặt đất tạo thành một cái khe rãnhmảnh dài sâu hoắm.
- Không thể ra lệnh được, nên muốn sử dụng bạo lực bức bách sao?
Trong mắt của nam nhân xuất hiện một tia bi ai.
- Vốn có thể không cần làm đến một bước này.
Đã bị cây roi phía sau bức bách, Khuyển Địa Ngục không thể lui về phía sau được nữa, bắt đầu từng bước một hướng phía nam nhân kia đi tới. Từ cước bộ run rẩy và sự hoảng sợ trong mắt của nó có thể thấy được, nó cũngkhông phải tự nguyện, chính là cây roi phía sau này nếu so với người nam nhân trước mặt thì càng đáng sợ hơn.
Nam nhân kia cởi bỏ tâyphục màu lam, chỉ mặc quần áo bên trong nên thân thể có chút gầy yếu.Nhưng mà Minh Diệu biết cái thân hình nhìn như gầy gò này có lực lượngvô cùng, so với dã thú còn kinh khủng hơn. Hắn nhắm mắt lại, hơi chútnhúc nhích thân thể, khi ánh mắt kia mở ra, lộ ra một cỗ ánh sáng khiếpngười.
- Tên của ta là Diệp Trọng, nhớ kỹ đi.
Như là cảmgiác khủng bố trong lòng đã tràn ngập tới cực hạn, Khuyển Địa Ngục nhảyvụt lên, hướng tới người nam nhân kia đánh móc ra sau gáy, tiếng tru lên càng thêm thê lương, lộ ra một cỗ hương vị điên cuồng. Ba cái miệngtrên đầu đều mở ra, lộ ra những cái răng nanh bén nhọn, nước dãi chảy ra bốn phía.
Minh Diệu cảm giác chỉ trong thời gian nháy mắt, DiệpTrọng liền từ địa phương vừa mới đứng biến mất không thấy. Giống như làbiến mất ở trong không khí, không có để lại một chút dấu vết. Mà mộtgiây sau, Diệp Trọng liền đứng ở sau lưng của Khuyển Địa ngục, nắm trong tay cái mũi nhọn dài chấm đất ở trên lưng Khuyển Địa Ngục. Liền giốngnhư Khuyển Địa Ngục nguyên bản không phải là địch nhân, mà là thú cưỡicủa hắn vậy.
Nhảy vọt lên, chạy, chồm, quay cuồng. Khuyển ĐịaNgục muốn giải thoát bản thân khỏi người nam nhân đang đứng ở trên lưngcủa mình, lại bất đắc dĩ phát hiện, vô luận là giãy giụa như thế nào,Diệp Trọng đứng ở trên lưng của nó giống như là đứng ở trên đất bằngvậy, vô cùng vững vàng, cũng không hề nhúc nhích.
Người da đenđứng ở cách đó không xa cũng ngây ngẩn cả người. Hắn chưa từng nghĩ tớisẽ có người có thể bắt lấy cái mũi nhọn ở trên