Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

U Minh Trinh Thám

U Minh Trinh Thám

Tác giả: Lão Thiên Thúc Thúc

Ngày cập nhật: 22:46 17/12/2015

Lượt xem: 1343548

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3548 lượt.

để trong lòng.

- Nghe nói là Khuyển Địa Ngục đều thích ăn ngọt.

Mang theo tiếng gầm nhẹ, Khuyển Địa Ngục lại hướng về Minh Diệu đánh tới.Minh Diệu lăn một vòng ngay tại chỗ, vọt sang một bên, thuận tiện lấy ra Ly Hỏa Phù. Cái đuôi của Khuyển Địa Ngục vung lên, mang theo thanh âmphá không, cường ngạnh đánh quả cầu lửa của Minh Diệu văng sang một bên. Quả cầu lửa nổ tung trên mặt đất, mặt đất cháy đen mà cái đuôi củaKhuyển Địa Ngục không hề có một chút dấu vết để lại.

- Ly Hỏa Chú cũng vô dụng, mộc khôi lỗi cũng không trói được nó, thật phiền phức.

Cách đó không xa chính là cửa lớn. Nhưng mà bất kể như thế nào, Minh Diệucũng không có cách thoát khỏi sự dây dưa của Khuyển Địa Ngục.

Linh lực còn thừa không nhiều lắm, Minh Diệu cảm giác có chút khó giảiquyết. Cách đó không xa, một người da đen ôm khủy tay đứng ở cửa đạimôn. Vẫn đứng xem kịch không hề nhúc nhích, tùy ý để cho Minh Diệu vàKhuyển Địa Ngục ở chỗ kia đánh nhau thừa sống thiếu chết.

Tuyrằng không biết người da đen kia đến đây vì cái gì, nhưng mà Minh Diệucảm giác người da đen kia còn đáng ghét hơn cả Khuyển Địa Ngục. Chỉ bằng vào việc lúc bắt đầu người da đen kia hô một tiếng bắt Khuyển Địa Ngụccông kích, con Khuyển Địa Ngục này thực nghe lời hắn.

Khuyển ĐịaNgục lại vồ hụt có chút tức giận, nó mở rộng cái miệng ra, tru lên. Nước miếng chảy dọc ra theo khóe miệng, nhỏ giọt xuống mặt đất liền ăn mònthành một đám nhiệt khí.

- Ngươi còn không thôi.

Minh Diệu cũng có chút bực tức, nếu như còn tiếp tục đánh như vậy, Minh Diệukhông bị giết chết thì cũng mệt chết. Cần phải tìm được biện pháp vượtqua Khuyển Địa Ngục trước khi linh lực hao hết.

- Liều mạng.

Minh Diệu xoay người, bỏ lại con Khuyển Địa Ngục sau lưng, hướng về chỗngười da đen ở cửa phóng tới. Nếu như Khuyển Địa Ngục nghe lời người dađen này, nhân cơ hội này khống chế gã da đen, nói không chừng còn có một tia cơ hội.

Thấy Minh Diệu hùng hổ vọt tới, người da đen khôngchút hoang mang né tránh khỏa Ly Hỏa Chú của Minh Diệu phát ra, chìa hai đầu ngón tay đưa lên miệng thổi một tiếng. Minh Diệu không có nghe được thanh âm huýt sáo gì của hắn nhưng mà Khuyển Địa Ngục lại giống như làphát điên, ngăn trở ở trước mặt Minh Diệu.

- Hai đánh một, thật hèn hạ.

Tuy rằng Minh Diệu tức giận, nhưng lại không thể tránh được.

- Sớm biết vậy, ta đã gọi thêm người tới gặp các ngươi.

Xem ra không đánh bại được Khuyển Địa Ngục thì không thể đi vào cánh cửakia. Minh Diệu lấy từ trong túi ra một tờ Ly Hỏa Phù, bắt đầu vận khởichút linh lực còn thừa không nhiều lắm.

- Vị nam, tị, ngọ, vị, mậu quý hợp hóa hỏa.

Minh Diệu lớn tiếng hét lên.

Khuyển Địa Ngục tru lên một tiếng, nhảy lên cao, móng vuốt mang theo hàn quang đánh Minh Diệu ngã xuống đất.

Ba cái mồm lớn đồng thời mở ra, cái răng nanh bén nhọn cách mặt Minh Diệuchỉ có vài cen-ti-mét. Thậm chí Minh Diệu còn có thể nhìn rõ ràng cáiđầu lưỡi trong cổ họng của Khuyển Địa Ngục.

- Đi!

MinhDiệu hét lớn một tiếng, một quả cầu lửa lớn gấp mười lần so với bìnhthường hung hăng đánh vào trong miệng cái đầu ở giữa của Khuyển ĐịaNgục.

Nương theo dòng khí của vụ nổ, Minh Diệu lăn một vòng đào thoát khỏi móng vuốt của Khuyển Địa Ngục.

Khói nổ tiêu tán đi, Khuyển Địa Ngục bị thương nghiêm trọng nằm trên mặt đất không ngừng run rẩy. Cái đầu ở giữa đã trở nên huyết nhục mơ hồ, haicái còn lại cũng cháy đen một mảnh. Khuyển Địa Ngục nửa nằm nửa ngồitrên mặt đất, giãy giụa muốn đứng lên, bùm hai cái, vẫn té ngã xuống.

- Hắc hắc, sướng hay không?

Minh Diệu cũng toàn thân mệt mỏi, một kích vừa rồi đó là toàn bộ linh lựccủa hắn đều tập trung bên trong, hiện tại đứng vững cũng có chút quásức.

- Lão hắc, hiện tại đến phiên của ngươi đi.

Minh Diệu run rẩy đứng lên.

- Ta sẽ tận lực không đánh vào mặt của ngươi.

Hắc nhân kia nhìn Khuyển Địa Ngục còn đang không ngừng run rẩy ở trên mặt đất, miệng than thở hai câu.

- Này, ngươi không biết tiếng Trung Quốc sao? Ta là thất học, không biết tiếng anh.

Minh Diệu không hiểu ngươi da đen kia đang nói cái gì.

- Ma tây ma tây, nha mãi đại, nhất khố nhất khố.

Người da đen liếc mắt nhìn Minh Diệu một cái, không có để ý Minh Diệu đang nói nhảm, trong miệng tiếp tục lẩm bẩm.

- Đây không phải là ngươi muốn làm ta đọc đến chết đấy chứ.

Minh Diệu thực sự là muốn xông tới cho tên kia một quyền, nhưng mà thân thểkhông nghe sai khiến, đành phải tìm cách chiếm tiện nghi trên miệnglưỡi.

Một tiếng gào thét từ phía sau lưng Minh Diệu truyền lại.Hắn nhìn lại thì nguyên bản con Khuyển Địa Ngục đang nằm run rẩy lạiđứng dậy, cái đuôi lại rung động bành bạch, cái đầu ở giữa vốn đã bị một kích toàn lực của Minh Diệu đánh cho huyết nhục mơ hồ lại dài ra.

- Này này đùa lớn rồi đấy.

Minh Diệu cảm giác cả người đều toát đầy mô hôi lạnh.

- Sau khi chết lại đứng dậy tại chỗ là phạm quy.

- Lại dùng hết l