Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

U Minh Trinh Thám

U Minh Trinh Thám

Tác giả: Lão Thiên Thúc Thúc

Ngày cập nhật: 22:46 17/12/2015

Lượt xem: 1343579

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3579 lượt.

Được hôm nghỉ phép, Tống Tân lại đi tới con đường này. Vịhôn thê đã yêu cầu, không thể không đáp ứng. Tuần trước, những đồ dùngtrong nhà đã mua được không ít, nhưng đáng tiếc là còn chưa mua được bàn trang điểm thích hợp. Có thì thật ra cũng có, nhưng mà không phải làgiá cả quá cao thì lại rách nát không ra hình dáng gì, cho nên hai người không có mua.

Qua một tuần, nghe vị hôn thê mỗi ngày đều thanthở không có phương tiện để hóa trang, Tống Tân đành phải lại đi xem cóthể tìm được cái thích hợp hay không. Nếu mà thật sự không được, liềndùng ít tiền mua cái mới cho xong. Tống Tân thật sự không chịu nổi khingày nào cũng nghe vị hôn thê kêu ca, không bằng cứ mua cái mới choxong.

- A, hình như lần trước mình đến nhà này không có mở cửa.

Tống Tân đi qua cửa hàng bán đồ dùng trong nhà, nhớ tới lần trước đi qua đây thì cửa hàng này đóng cửa nên không có vào xem qua. Hắn quyết địnhtrước tiên cứ tiến vào trong này xem sao. Nói không chừng có thể kiếmđược thứ gì đó thích hợp. Hơn nửa cửa hàng này Tống Tân cũng đã từngtới, tuy rằng những thứ tốt thì giá cả cũng hơi cao một chút, nhưng màchủ quán dường như cũng không phải là một người kiên nhẫn. Dây dưa nhiều một chút thì liền có thể giảm giá cả xuống, thậm chí so với cửa hàngkhác thì còn tiện nghi hơn.

Tống Tân đi vào cửa tiệm, nhìn thấychủ quán ngồi ngủ gật ở một bên, thần sắc dường như có chút tiều tụy.Chủ quán đang ngủ rất ngon, nước miếng chảy một vũng lớn trên mặt đất.Tống Tân quyết định trước tiên không cần đánh thức chủ quán dậy, chínhmình tự xem xét kỹ đã, nếu có thứ thích hợp sẽ gọi chủ quán sau.

Tống Tân đi dạo một vòng quanh cửa hàng, những thứ đồ vật có không ít, nhưng mà thích hợp thì thật sự là không có. Những thứ xa hoa tự nhiên làkhông cần phải nói.

Tống Tân còn chưa xa xỉ tới mức mua một chiếc bàn trang điểm tốn mất một hai ngàn đồng. Tiện nghi thật ra cũng có,nhìn qua cũng không phải không đẹp. Chỉ tiếc là chỉ cần Tống Tân độngtay vào thì nó sẽ lay động không ngừng. Tống Tân thực hoài nghi thứ nàymua về không biết có được ba ngày là sẽ hỏng hay không.

Tống Tânthở dài một hơi, nếu cửa hàng này cũng không có đồ thích hợp, như vậychỉ sợ hôm nay lại không mua được hàng tiện nghi. Nếu mà không muốn bịvị hôn thê lải nhải, như vậy thì bỏ thêm một nửa giá tiền ra mua cáimới. Ngẫm lại, bỏ ra một hai ngàn đồng để mua một cái bàn trang điểm,Tống Tân cũng có chút cảm giác xót xa.

Đi qua cái rương trướcmặt, Tống Tân đột nhiên có một cỗ cảm giác thật đặc biệt. Cái loại cảmgiác này, dường như là một loại vui sướng, một loại chờ đợi, còn có mộtloại cảm giác quen thuộc không hiểu nổi. Nhìn cái rương màu đỏ sậm trước mắt này, Tống Tân có thể xác định chắc chắn hắn chưa từng thấy qua thứnày trước kia, thế nhưng loại cảm giác quen thuộc kỳ quái này là đến từnơi nào đây?

Ngón tay nhẹ nhàng sờ vào những cái hoa văn nổi ởtrên cái rương kia, loại cảm giác quen thuộc này càng phát ra mãnh liệt. Đã gặp qua ở nơi nào nhỉ? Tống Tân có chút hoang mang.

Khôngbiết như thế nào, hình như là đại não đột nhiên tỉnh ngộ, ý thức độtnhiên cho Tống Tân biết được cái rương vuông bốn góc này là một cái bàntrang điểm. Tống Tân cũng rất là kỳ quái, cái rương này nếu để cho người bên ngoài nhìn xem, tuyệt đối sẽ không nhận ra được là cái gì. Nhưng mà hắn cứ như vậy, lần đầu tiên nhìn thấy cái rương này liền khẳng định nó là một cái bàn trang điểm.

Gỡ cái chốt cài cửa ở bên dưới ra,Tống Tân lật cái nắp lên. Một mặt gương đồng ở bên dưới cái nắp xuấthiện ở trước mắt Tống Tân. Cái gương kia phản chiếu bóng người bêntrong, mặc dù không có rõ ràng như cái gương thủy tinh hiện đại, nhưngmà lại có một loại hương vị khác thường.

Như là quen thuộc tớikhông thể quen thuộc hơn, đại não của Tống Tân căn bản không cần phảisuy nghĩ, liền cực kỳ điêu luyện lắp ráp cái rương này thành một cái bàn trang điểm cổ kính.

Bàn trang điểm làm bằng gỗ màu đỏ, cái gương đồng thật lớn được gắn ở phía trên.

Bên ngoài bàn trang điểm được phủ kín những hoa văn nổi, hai bên là hai cái ngăn kéo đựng đồ. Những thứ này đối với Tống Tân thoạt nhìn đều hết sức quen thuộc, dường như là đã gặp qua trong mộng.

Thoạt nhìn giácả của chiếc bàn này cũng không tính là tiện nghi, đột nhiên trong lòngTống Tân có một cỗ xúc động, đó là vô luận giá cả của nó bao nhiêu, chodù là táng gia bại sản thì cũng phải mua lại nó.

- Ông chủ, chiếc bàn trang điểm này bao nhiêu tiền?

Ánh mắt Tống Tân luyến tiếc rời khỏi chiếc bàn trang điểm, mở miệng hỏi.

- Ừ…ừ?

Ông chủ bị tiếng nói của Tống Tân cắt đứt mộng đẹp, hai mắt còn có chút mông lung, thuận tiện xoa xoa nước miếng trên cằm.

- Cậu nói gì?

- Tôi nói, thứ này, bao nhiêu tiền, tôi muốn mua.

Giọng nói của Tống Tân lộ ra vẻ kiên định, hai mắt không hề nguyện ý rời khỏi chiếc bàn trang điểm này dù chỉ một chút, đôi bàn tay không ngừng runrẩy.

- Thứ này, không bán.

Chủ quán tức giận hồi đáp. Nếumà bán thứ này đi, buổi tối nữ quỷ kia