Công Tử Hào Hoa Và Cô Nàng Lạnh Lùng
Tác giả: Lão Thiên Thúc Thúc
Ngày cập nhật: 22:46 17/12/2015
Lượt xem: 1343481
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3481 lượt.
lo lắng cho mình là chuyện tốt, nhưng mà cũng chỉ có thể nói vậy thôi.
Hai người đều là những người vừa bước ra ngoài xã hội, lại không có căn cơgì trong này, nếu mà thật sự không đi làm thì sẽ chết đói. Hiện tạikhông riêng gì thịt, mà đồ ăn so với thịt cũng đắt hơn không kém. Tiềnlương của một người chỉ sợ là đủ để trả tiền ăn hàng tháng mà thôi.Cònnữa, tiền đã vay thì làm sao đây, chẳng lẽ lại không mua nhà?
Tống Tân vừa định hào khí hô lên một tiếng.
- Anh sẽ nuôi em.
Nhưng mà không đợi hắn kịp nói ra thì đã nuốt trở lại.Tuy rằng bây giờ vẫnchưa chuyển đến phòng mới, nhưng mà hiện tại hai người cũng coi như làcó nhà. Chỉ là số tiền phải trả cho ngân hàng mỗi tháng cũng không phảinhỏ.
Nghe vị hôn phu của mình á khẩu không trả lời được ở đầu dây bên kia, Trần Viêm bật cười hì hì một tiếng.
- Được rồi không cần phải tính toán như vậy. Có ai mà không phải đi từngbước một lên chứ. Bây giờ hai người chúng ta vất vả một chút cũng khôngsao cả, như thế cũng chỉ vì để cuộc sống sau này tốt hơn mà thôi.
- Ừ, buổi tối em trực ban thì chú ý một chút, không nên cố gắng quá.
Tống Tân cũng rất bất đắc dĩ đối với cuộc sống bây giờ, chỉ có thể nói vài câu quan tâm nhạt nhẽo mà thôi.
- Anh đã mua được bàn trang điểm cho em chưa?
Trần Viêm đột nhiên nhớ tới Tống Tân nói hôm nay muốn tiếp tục đi đến các cửa hàng để xem.
- Nhanh một chút, không có bàn trang điểm, mỗi buổi sáng ngay cả chỗ để đứng trang điểm cũng không có, thực là phiền toái.
- Ừ…Mua thì mua được rồi, nhưng mà…
Tống Tân nhìn thoáng qua chiếc bàn trang điểm, có chút do dự. Lúc ấy chínhmình cũng không biết vì cái gì mà lại mua chiếc bàn trang điểm này về.Tuy rằng cái bàn trang điểm này nhìn qua không tệ, nhưng mà căn bảnkhông phải là loại mà Trần Viêm cần.
Thứ này sợ rằng chỉ có thểđặt ở trong nhà để chiêm ngưỡng mà thôi, không thể dùng để trang điểmđược. Tối thiểu là nếu dùng chiếc gương đồng kia để trang điểm thì không biết sẽ biến thành cái bộ dạng gì nữa.
- Không biết là em có thích hay không.
- Ôi chà ! Mua được là tốt rồi, còn có cái gì thích hay không thích.
Trần Viêm căn bản là không thể tưởng tượng ra vị hôn phu sẽ mua về loại bàn trang điểm gì.
- Dù sao thì cũng là bây giờ dùng tạm, đợi cho đến lúc chúng ta có nhà rồi thì mới thay thế đồ tốt.
- Ừ…Cứ chờ em trở về rồi nói sau.
-Tống Tân cũng không dám nhiều lời, sợ vị hôn thê tức giận, vội vội vàng vàng cúp điện thoại.
- Hô…
Cúp điện thoại xong, Tống Tân thở dài một hơi. Quên đi nói không chừng vịhôn thê trở về nhìn thấy sẽ thích thì sao ? Tuy rằng cảm thấy rất khôngcó khả năng này, nhưng mà Tống Tân vẫn tự an ủi mình. Bất kể như thếnào, chiếc bàn trang điểm này cũng là đồ hắn đã mua về. Nếu mà vị hônthê còn không thích thì đi mua một cái khác là được rồi.
Cái này cứ xem như là đồ sưu tập trong nhà cũng được. Tống Tân chợt lóe lên một ý tưởng.
Nếu mà vị hôn thê của mình thực sự không thích thì cứ nói là chính mìnhnhìn trúng món đồ cổ này, chủ quán không biết xem hàng, dùng một cái giá tiện nghi là có thể mua lại.
Sau này bán đi có thể sẽ được mộtcái giá lớn. Bây giờ cả nước đều rất có hứng thú đối với đồ cổ, nói nhưvậy thì nhất định vị hôn thê sẽ không tức giận.
Nhìn thấy trời đã tối, Tống Tân có một mình tự nhiên là lười nấu cơm, hắn mặc quần áoxong, chuẩn bị đi ra bên ngoài tùy tiện ăn chút gì đó. Đóng cửa phòngxong, Tống Tân chậm rãi đi xuống lầu, nhưng không có nhìn thấy chiếc bàn trang điểm được để ở một bên kia, trên chiếc gương đồng thoáng hiện lên một nét quang mang kỳ quái.
Căn phòng Tống Tân thuê, kỳ thậtcách cái cửa hàng đồ dùng trong nhà cũ kia cũng không xa. Trên đường điăn cơm tự nhiên là sẽ đi qua cửa hàng đó. Nhưng mà lúc Tống Tân đi quathì cái cửa hàng đó đã sớm đóng cửa. Tống Tân nhìn đồng hồ, mới chỉ cónăm rưỡi mà thôi, lại có thể đóng cửa sớm như vậy. Tống Tân cười cười,chủ quán này thật là có cá tính, bày đặt không làm sinh ý mà lại đóngcửa sớm về nhà.
Tìm một quán cơm nhỏ, tùy tiện ăn một chút. TốngTân ngẫm lại thì về nhà một mình cũng không có chuyện gì để làm. Vừa mới chuyển nhà, có TV cũng chưa xem được, vị hôn thê lại không ở nhà, cótrở về cũng chỉ là một mình ngây người mà thôi. Tống Tân quyết định đếnquán Internet chơi trong chốc lát, chờ đến đêm khuya thì quay trở vềphòng để ngủ.
Ngồi vào máy tính, lên mạng chơi trò chơi được mộtlát, Tống Tân vẫn cảm giác có chút nhàm chán. Hiện tại, hắn đã qua cáituổi ham mê trò chơi rồi, lúc trước có thể ngồi chơi game suốt đêm,nhưng mà hiện tại nhiều nhất cũng không đến một giờ, một chút hứng thúcũng đều không có. Những bạn bè quen biết ở trong game, hiện tại từngngười từng người đều đã có công việc riêng, rất ít khi có thể gặp được ở trong game. Tống Tân tắt trò chơi đi, tùy tiện mở mấy trang Web lên đểgiết thời gian.
Tin tức trên mấy trang mạng này khiến cho hăn chú ý, một vị nông dân trong lúc rửa chân ở suối thì phát hiện một mả