Tác giả: Lão Thiên Thúc Thúc
Ngày cập nhật: 22:46 17/12/2015
Lượt xem: 1343483
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3483 lượt.
lại tới đây gây rối, chủ quán lại phải mua về. Chủ quán cũng không muốn gây sức ép qua lại.
- Tôi xin ông, bán cho tôi.
Khẩu khí của Tống Tân chuyển thành van nài, bất kể như thế nào, thứ này hắn đều phải có được.
- Không bán là không bán, đừng gây thêm phiền phức cho ta.
Chủ quán tức giận đáp.
- Thứ này, bán vậy…Ừ?
Đầu óc của chủ quán đột nhiên thanh tỉnh. Lần trước không phải là hắn muađược ở trong tay người khác sao? Nữ quỷ kia cũng chính là từ lúc đó bắtđầu dây dưa với mình. Nhớ rõ nữ quỷ kia lúc đó đã từng nói, nàng khôngtìm thấy người chủ bán lúc trước, là bởi vì chủ quán mua lại nàng. Nếungười khác có thể bán, tự nhiên hắn cũng có thể dùng loại phương phápnày để thoát khỏi nữ quỷ kia.
- Bán, bán.
Trong nháy mắt, chủ quán liển đổi thành bộ dáng tươi cười.
- Giá cả tùy cậu.
- Tùy tôi?
Tống Tân kỳ quái nhìn chủ quán.
- Đương nhiên.
Chủ quán thân thiết vỗ vỗ bả vai Tống Tân.
- Cậu cũng là người thuê nhà như tôi, chúng ta coi như là bằng hữu? Nếu đã là bằng hữu, thì cần phải giúp đỡ lẫn nhau.
- Thứ này, hẳn là phải rất quý.
Tống Tân nhíu mày, cái bàn trang điểm này rất cổ. Tuy rằng hắn không có kinh nghiệm gì, nhưng mà hắn cảm giác giá cả của thứ này tuyệt đối khôngthấp. Hắn lấy cái ví ra, lấy ra năm trăm đồng.
- Tôi chỉ có nhiều như vậy thôi.
Nhìn thấy năm trăm đồng tiền ở trong tay Tống Tân, bộ dạng của chủ quándường như có chút đấu tranh. Hắn vươn tay, rút lấy ba tờ ở trong đó ra.
- Chỉ cần ba trăm đồng?
Tống Tân có chút khiếp sợ. Thứ này, cho dù là chủ quán có hô lên ba ngìnđồng hắn cũng sẽ không kinh ngạc. Hắn vốn đã chuẩn bị trước, năm trămđồng này hắn vốn định là tiền đặt cọc, trước tiên cứ đặt như vậy, sau đó thì trả dần.
- Bạn bè mà, tự nhiên là có giá cả của bạn bè.
Chủ quán cất ba trăm đồng vào trong túi quần. Tự nhiên là hắn cũng có quyết định của hắn.
Nếu mà nữ quỷ kia vẫn dây dưa không dứt, lúc hắn mua trở lại cũng đỡ phảiphiền toái. Dù sao bây giờ bán với giá thấp, sau này mua lại, cho dù làtiểu tử này mở miệng đòi nhiều tiền thì cũng không tăng thêm bao nhiêuđược.
- Có muốn ta giúp cậu một tay tìm xe trở về nhà không, miễn phí đó.
Tống Tân cảm giác thực sự là có cái bánh nướng từ trên trời rơi xuống.
- Bạn bè mà, dù sao cũng là bạn bè.
Khuôn mặt của chủ quán cười như nở hoa, bộ dáng sắp được giải thoát.
Nhìn thấy chiếc bàn trang điểm mới mua được đặt ở một góc sáng sủa trongphòng, Tống Tân nhẹ nhàng dùng tay vuốt ve. Thứ này dường như đã nhìnthấy ở trong mộng, có một loại cảm giác quen thuộc kỳ lạ. Nhìn thấy cáibàn trang điểm cổ kinh này, Tống Tân cảm giác tuổi thọ của nó nhất địnhlà không ngắn. Có thể còn là đồ cổ nữa, không biết tại sao chủ quán kialại dễ dàng bán nó đi như vậy, đã thế còn chuyển hàng đến tận nơi nữa.Vốn cái bàn trang điểm này xếp gọn vào một chỗ thì so với cái rương đựng quần áo ở trong xa hội cũ cũng không khác nhau bao nhiêu. Nhưng mà Tống Tân vừa liếc mắt một cái đã để ý đến cái rương này, hơn nữa chỉ nhìnthoáng qua liền biết được thứ này chính là bàn trang điểm. Phảng phấtnhư là bản năng nói cho mình biết. Có lẽ thứ này có duyên đối với mình,cũng có thể thứ này là đồ mà kiếp trước ta đã từng dùng qua. Tống Tânnghĩ đến đây thì không khỏi cười cười tự giễu. Nếu mà thật sự có kiếptrước, chẳng lẽ kiếp trước hắn là một nữ nhân sao? Nam nhân cũng sẽkhông dùng thứ này.
Chuông điện thoại vang lên, là vị hôn thê của hắn gọi tới từ cơ quan. Tống Tân đưa điện thoại lên nghe, ánh mắt vẫnkhông rời khỏi chiếc bàn trang điểm kia.
- Anh đang ở nhà à?
Thanh âm của vị hôn thê truyền tới từ bên kia điện thoại.
- Ừ, bao giờ thì em tan ca, anh chờ em về rồi mình cùng ăn cơm.
Tống Tân nhìn đồng hồ, đã là hơn năm giờ chiều, hẳn là sắp đến giờ tan sở của vị hôn thê.
- A, hôm nay chưa chắc em đã về, anh tự đi ăn cơm đi.
Vị hôn thê của hắn xin lỗi nói.
- Đêm nay có thể em sẽ không trở về, em cần phải tăng ca.
- Sao lại vậy? Lại muốn em tăng ca sao? Bệnh viện của em cũng quá không công bằng.
Tống Tân nhíu mày, có chút đau lòng. Trần Viêm là hộ sĩ, thường xuyên sẽ vìbệnh viện không đủ công nhân mà yêu cầu tăng ca. Mà Trần Viêm là mộtngười mới, tự nhiên là sẽ bị yêu cầu tăng ca nhiều nhất.
- Không có biện pháp.
Thanh âm của Trần Viêm có chút bất đắc dĩ.
- Ai bảo em là người mới chứ? Làm một người mới tự nhiên là mẹ nó chứ bị ép buộc đủ thứ.
- Đáng giận nếu còn ức hiếp người như vậy nữa thì chúng ta mặc kệ họ.
Tống Tân có chút tức giận, hơn nữa còn là đau lòng cho thân thể của vị hôn thê.
- Trong tuần này đã phải tăng ca bốn ngày rồi, có còn để cho người ta sống nữa hay không.
- Nghỉ, nếu như em nghỉ không đi làm thì anh nuôi em nha.
Mặc dù trên miệng Trần Viêm nói như vậy, nhưng mà trong lòng vẫn có chút ngọt ngào.
Vị hôn phu