XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

U Minh Trinh Thám

U Minh Trinh Thám

Tác giả: Lão Thiên Thúc Thúc

Ngày cập nhật: 22:46 17/12/2015

Lượt xem: 1343482

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3482 lượt.

nhgạch ngói thật lớn, trải qua xem xét thì khối gạch ngói này là từ đờiHán. Lão nông dân này lập tức bán cho một người sưu tập rồi trở nên phát tài.

Tin Tức này không khỏi làm Tống Tân nhớ tới cái bàn trangđiểm vừa mới mua về, nhìn hình dáng của nó, chỉ sợ cũng có trên dướitrăm năm lịch sử. Tống Tân quyết định tìm ở trên mạng xem, có thể tìmđược chút ít tin tức nào về cái bàn trang điểm kia không.

Khôngtìm thì còn không sao, vừa tìm một cái Tống Tân liền chấn động. Nếuchiếu theo hình dáng và hoa văn trên chiếc bàn trang điểm kia, thì ítnhất nó cũng thuộc về đời nhà Thanh. Hơn nữa còn cả chiếc gương đồngkia, chỉ sợ tuổi tác còn lâu hơn nữa. Nếu thứ này là thật sự, chỉ sợ giá trị đã vượt quá năm ngàn đồng, còn có thể bán với giá trên vạn đồng. Mà Tống Tân chỉ mất có ba trăm đồng liền có thể mua được, phải nói là nhặt được đại tiện nghi.

Tống Tân ngẫm lại, nếu mà mang cái bàn trang điểm này bán tiếp đi, chỉ sợ mình có thể kiếm được một số tiền lớn. Thế nhưng ý niệm này vừa lóe ở trong đầu liền bị hắn phủ định. Không biếtnhư thế nào nhưng hắn rất luyến tiếc không muốn bán cái bàn trang điểmnày.

Thật giống như một món đồ đã dùng từ rất lâu rồi, đã có cảm tình, nếu mà bán cho người khác, chính mình sẽ rất đau lòng.

Loại cảm giác này khiến cho Tống Tân cũng cảm thấy rất kỳ quái. Lại nóitiếp, thứ này mới chỉ mua được mấy giờ mà thôi, tại sao lại có loại cảmgiác này? Tống Tân lắc đầu, cảm giác dường như mình có chút rối loạn.

Về nhà đã là hơn mười hai giờ, không nghĩ tới chính mình lại xem những tin tức trên mạng kia tới mức nhập thần, bất tri bất giác đã trải qua thờigian dài như vậy. Tống Tân cảm giác có chút mệt nhọc, ngày mai còn phảiđi làm, hắn liền cởi quần áo ra, chui vào trong chăn.

Không biếtđã ngủ bao lâu, Tống Tân bị cảm giác tức bụng làm cho tỉnh lại. Hắn cảmthấy mông lung, muốn đi vệ sinh. Đột nhiên một cỗ cảm giác kỳ quái ậpđến, Tống Tân cảm giác có người đang nhìn hắn. Ở trong phòng chỉ có mộtmình hắn, cái cảm giác bị người ta nhìn chằm chằm khiến cho hắn quênsạch cơn buồn ngủ. Tại sao lại như vậy được, đêm nay rõ ràng chỉ có mộtmình mình ở nhà, tại sao lại có cảm giác bị người ta nhìn chằm chằm.Tống Tân nơm nớp lo sợ nhìn lại xung quanh, lại phát hiện ở giường bênkia, dường như có một thân ảnh, tuy tối nên không nhìn rõ lắm, nhưng màcái thân ảnh kia đang nhìn hắn.

- Người nào!

Tống Tân giật nảy mình, nhảy xuống giường, tìm kiếm thứ gì đó có thể làm vũ khí.

Hắn cẩm lấy một cái chổi đặt ở cách đó không xa, quay đầu lại, thì phát hiện ra cái bóng người kia đã không thấy đâu nữa.

- Ăn trộm ? Hay là có ma ?

Tống Tân vẫn cầm cây chổi, có chút sợ hãi. Hắn đi đến chỗ công tắc đèn trong phòng, vội vàng mở đèn lên. Hắn đã tính toán rất rõ ràng trong đầu, nếu như là ăn trộm, như vậy đột nhiên bật đèn sẽ dọa hắn một trận, sau đómình thừa dịp tên trộm còn đang kinh hoàng thì xông tới chế phục hắn rồi báo công an. Nhưng nếu là có ma…Như vậy thì chạy nhanh ra ngoài làđược.

Cái bóng đèn huỳnh quang bốn mươi oát chiếu sáng cả cănphòng. Xua tan đi bóng tối ở khắp các ngõ ngách trong phòng. Tống Tân đề phòng nhìn xung quanh, căn phòng trống rỗng, chỉ có hắn một mình cầmcái chổi đứng ở chỗ đó, làm gì có thân ảnh người nào khác.

- Sao lại như thế được…

Tống Tân khẳng định rõ ràng, vừa rồi thật sự là hắn đã thấy được một cái bóng dáng tối đen, tuyệt đối là có người.

Hắn đánh giá xung quanh căn phòng, ánh mắt dừng lại ở vị trí chứng kiếnbóng người vừa rồi, đột nhiên thở dài nhẹ nhõm một hơi. Ban ngày đưa cái bàn trang điểm kia tới, bởi vì không có chỗ để, hắn liền bảo công nhânđưa hàng đặt cái bàn trang điểm kia sát vào đuôi giường. Đợi cho đến khi công nhân giao hàng đi rồi, hắn liền mở cái bàn trang điểm kia ra. Dựng thẳng cái gương đồng lên, chiếc gương đồng chiếu thẳng đến vị trí củahắn, lúc hắn đứng lên vẫn còn ngái ngủ, thấy được bóng dáng của chínhmình thì bị dọa cho nhảy dựng lên.

- Chính mình dọa mình, thật sự là ngu ngốc.

Tống Tân than thở một câu. Xem ra cái bàn trang điểm này không thể đặt ở vịtrí cuối giường, nếu không buổi tối sẽ bị bộ dáng của chính mình dọachết. Nhưng mà bây giờ đã khuya quá rồi. Tống Tân cũng không muốn đi đổi lại vị trí cho cái bàn trang điểm. Cái bàn trang điểm này tuy rằngkhông quá lớn, nhưng mà nếu muốn di chuyển vị trí của nó thì khó tránhkhỏi sẽ phát ra âm thanh, hắn sợ sẽ ảnh hưởng tới hàng xóm đang

ngủ ở bên dưới.

Tống Tân khép chiếc bàn trang điểm kia lại, cái gương đồng kia tự nhiên làcụp xuống, không thể chiếu lên giường được nữa, lúc này Tống Tân mới yên tâm ngủ.

Tống Tân cảm giác có chút lạnh, hắn co quắp thân thểrụt vào trong chăn, nhưng mà không tỉnh lại. Thuê căn nhà này không cóhệ thống sưởi hơi, buổi tổi lạnh đã thành thói quen, hắn cũng không cảmthấy khó chịu.

Một cánh tay tái nhợt nhẹ nhàng mơn trớn cái tráncủa Tống Tân lộ ra bên ngoài chăn, hắn đang ngủ nhíu nhíu mày, nhưng màcũng không có tỉnh lại.

- Chàng tì