Biểu tượng Thất truyền (The Lost Symbol) - Full
Tác giả: Lão Thiên Thúc Thúc
Ngày cập nhật: 22:46 17/12/2015
Lượt xem: 1343387
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3387 lượt.
ày như vậy vẫn sống qua, một đêm nay có là gì.
Ngẫm lại Tống Tân nói cũng có đạo lý, Nghiêm Trọng gật gật đầu. Hai người đi ra khỏi trung tâm tắm rửa. Không biết có phải buổi sáng hôm nay khôngăn cơm hay không, Nghiêm Trọng cảm thấy quần có chút lỏng.
Nghiêm Trọng dọc theo đường đi, Tống Tân vẫn luôn cười nói, cười rất vui vẻ.Hình như hắn không đem chuyện tối nay để trong lòng, giống như tối naytới không phải là quỷ đòi mạng, mà là một tiểu cô nương xinh đẹp đưa tới cửa.
Nhìn thấy mặt trời chậm rãi hạ xuống, ánh trăng dần dần mọc lên, trái tim của Nghiêm Trọng cũng bắt đầu trở nên lo sợ bất an. Khómà có được một buổi tối an ổn không bị nữa quỷ kia gây rồi. Nhưng TrầnViêm cũng đang ở đó vào cái buổi tối bị nữa quỷ giết chết. Mà hôm nay,sợ là nữ quỷ kia lại muốn đến đây. Mặc dù có miếng ngọc Phật Tống Tânđưa cho, còn cả cái dây lưng phòng thân của mình. Nhưng Nghiêm Trọng vừa nghĩ tới nữ quỷ có gương mặt tái nhợt kia giương nanh múa vuốt ở trướcmặt mình thì cũng có chút sợ hãi. Hơn nữa những biện pháp hắn chuẩn bịđối phó lại nữa quỷ kia thì nghe Tống Tân nói là chỉ trong thời giannháy mắt liền bị đánh nát. Nữ quỷ kia là tới giết người, không phải đếndu lịch.
Tuy rằng Nghiêm Trọng không biết rõ, lúc ấy bọn hắn cũng không phải là quá mức thất đức, còn chưa tới nông nỗi đoạn hương khóingười ta, hoặc là đào mồ móc mả. Cho dù có chút mạo phạm nhưng mà tộikhông đáng chết. Nhưng rất rõ ràng là nữ quỷ kia cũng không có nghĩ nhưvậy, Trần Viêm không phải là đã chết rồi sao?
- Không bằng trước tiên cậu cứ ngồi nghỉ một lát đi.
Tống Tân ngồi ở trên ghế salon xem TV, tựa hồ không hề để nữ quỷ sẽ xuất hiện lúc trời tối kia trong lòng.
- Hai người chúng ta luân phiên nhau ngủ và gác đêm. Thời gian dài không nghỉ ngơi, thân thể không chịu nổi đâu.
Nghiêm Trọng gật gật đầu, đi vào trong phòng ngủ. Trong lòng Nghiêm Trọng cũng có chút tâm tư. Nữ quỷ kia bình thường là đều từ nửa đêm tới gần sángmới xuất hiện. Nghiêm Trọng cũng không muốn vừa mới đặt lưng nằm xuốnggiường thì lại bị một nữ quỷ có sắc mặt tái nhợt lôi dậy. Tới nửa đêmcho dù nữa quỷ kia không xuất hiện, chỉ sợ Nghiêm Trọng cũng ngủ khôngđược, trong lòng luôn luôn cảm thấy sợ hãi. Như vậy còn không bằng bâygiờ thừa dịp ngủ trước một lát, sau nó nửa đêm tỉnh lại thay ca cho Tống Tân. Tuy rằng nữ quỷ kia rất khủng bố, nhưng mà so với loại đồ vật màmình không thể nhìn thấy lại càng đáng sợ hơn.
Nghiêm Trọng nằm ở trên giường, rất nhanh liền thiếp đi. Thân thể và tinh thần vốn cũng đã rất mệt mỏi, sau đó lại tắm rửa một lần với Tống Tân, cả người đã đượcthả lỏng hết mức. Vừa mới đang cực kỳ khẩn trương rồi đột nhiên thả lỏng ra, kết quả là tâm trí bị một cỗ mệt mỏi ập tới. Không tới thời giannăm phút đồng gồ, Nghiêm Trọng đã chìm vào giấc ngủ.
Tiểu tử này, lại có thể ngủ rất nhanh.
Nghe thấy tiếng ngáy của Nghiêm Trọng từ phòng bên vang lên, Tống Tân cườicười, vặn nhỏ âm lượng của TV xuống một chút, nằm ở trên ghế salon xemTV.
Trong TV đang chiếu cảnh Ninh Thái Thần khóc lóc muốn TiểuThiến đi cùng với hắn. Nghĩ đến đây, Tống Tân cười lắc lắc đầu. Nói chơi sao, tuy rằng tính chất công việc của Tiểu Thiến khó khăn, nhưng mà dầu gì thì cũng là một công việc rất có tiền đồ.
Ninh Thái Thầnngươi, nói tiền thì không có tiền, nói tài thì cũng chẳng có tài. Chỉ là một thư sinh nghèo, đi theo ngươi có lợi ích gì. Nhiều lắm chỉ là đổitừ phục vụ quần chúng sang phục vụ một mình ngươi. Kỳ thật là mỗi lúctrời tối, con mẹ nó làm những chuyện lặt vặt, nhưng mà ngược lại cũngkhông có tiền thu, dù thế nào cũng đều lỗ vào tiền mua bán.
Nhưng mà Ninh Thái Thần cũng không phải là thứ gì tốt. Hắn lại có thể nhờ một lão lưu manh là Yến Xích Hà giúp đỡ, trực tiếp đánh chết cấp trên củaTiểu Thiến, đã cắt đứt đường rút lui của Tiểu Thiến. Tên Yến Xích Hà này có vẻ mặt dữ tợn, cằm đầy râu quai nón, vừa nhìn đã biết là thuộc loạitù tội đi ra ngoài xã hội không tìm được công việc.
Dựa vào hãmhại để lừa gạt thu phí bảo hộ. Không thể không nói Ninh Thái Thần nàyquả thực là quá độc ác. Ngươi muốn người ta rời khỏi công ty người tađang làm để về làm thư ký tư nhân cho mình, người ta không đồng ý, ngươi liền đâm sau lưng lãnh đạo công ty của người ta.
Sự thật của xãhội chính là như vậy. Tống Tân khinh thường hừ một tiếng, xã hội bâygiờ, làm người tốt vĩnh viễn không có kết cục tốt.
Nghiêm Trọngkhông biết đã ngủ được bao lâu, đột nhiên cả người cảm thấy lạnh toátliền tỉnh dậy. Đúng vậy, chính là cái loại cảm giác rét lạnh từ tậntrong xương tủy này. Nghiêm Trọng biết, nữ quỷ kia đã đến đây, hắn giậtmình một cái nhảy dựng lên ở trên giường, tay trái nắm lấy cái tượngPhật ngọc mà Tống Tân đưa cho ở trên cổ. Tay phải rút cái dây lưng ra.
Nghiêm Trọng nhìn xung quanh một lần, cũng không có thấy thân ảnh của nữ nhânkia. Hắn thầm mắng một câu, Tống Tân này cũng không có đánh thức chínhmình dậy.
Chẳng lẽ là hắn không cảm giác thấy nữ quỷ kia sắp xuất hiện sao?
- Tống Tân, T