Tác giả: Lão Thiên Thúc Thúc
Ngày cập nhật: 22:46 17/12/2015
Lượt xem: 1343390
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3390 lượt.
ống Tân!
Nghiêm Trọng cảnh giác chậm rãi từ trên giường đi xuống dưới, hướng tới chỗ phòng khách kia đi đến.
- Mau đến đấy, nữ quỷ kia đã tới, cẩn thận một chút.
Nghiêm Trọng đi từ từ vào phòng khách, nhưng lại không có phát hiện bóng dáng Tống Tân. Tống Tân có thể đi đâu được chứ.
Cánh cửa WC bị đẩy ra mạnh mẽ, thanh âm kia dọa cho Nghiêm Trọng nhảy dựng lên.
Hắn quay đầu nhìn lại, Tống Tân đang ngồi ở trên bồn cầu vận khí. Mà vẻ mặt kia của Tống Tân càng khiến cho Nghiêm Trọng dở khóc dở cười.
- Không cần sợ, ừ…
Tống Tân vừa dùng sức lực vừa nói chuyện với Nghiêm Trọng.
- Cùng lắm thì nó cũng chỉ hù dọa chúng ta một chút thôi, không dám lại gần chúng ta.
- Cậu cũng quá…
Nghiêm Trọng suy nghĩ một hồi, cũng thật không thể tìm ra từ thích hợp để hình dung.
- Vậy thì tốt rồi.
Tống Tân rút ra mấy tờ giấy vệ sinh, lau sạch một chút rồi ấn nút xả nước, kéo quần đi ra.
- Nếu nó mà không dám tới gần chúng ta, coi như là chúng ta xem phim kinh dị 3D thôi, cũng không có gì lớn cả.
Lời còn chưa dứt, trong phòng liền truyền ra thanh âm lạnh lẽo của nữ nhân:
- Hai người các ngươi đều phải chết.
Thanh âm kia tựa như là truyền lại từ một chỗ rất xa, lại giống như là ngay bên tai.
Một trận quang mang màu xanh hiện ra, một thân ảnh nữ nhân dần dần hiển lộđi ra. Vẫn là bộ sườn xám màu đỏ thẫm, càng làm nổi bật thêm cái gươngmặt quỷ tái nhợt kia.
- Ngươi…Ngươi…Ngươi không được lại đây…Ta…Ta…Ta sẽ không khách khí đâu.
Lời nói của Nghiêm Trọng kia cũng không hề nghe ra được một chút lực uy hiếp.
- Còn tới sao? Trên đường tới đây ngươi cũng không có làm gì được ta.
Tống Tân thật ra lại trấn định mười phần. Hắn thò tay vào trong cổ áo, lấycái tượng phật bằng ngọc ra, quơ quơ ở trước mặt nữ quỷ này.
- Có cái này, ngươi cũng chỉ có thể làm diễn viên điện ảnh cho chúng ta mà thôi.
- Vậy sao?
Nữ quỷ kia cười lạnh một tiếng, tiếng cười kia khiến cho Nghiêm Trọng rùng mình một cái.
- Dù sao thì dựa theo trật tự thì ngươi cũng là người cuối cùng, trước tiên ta cứ xuống tay với hắn đã.
Nữ quỷ kia vươn tay, chỉ chỉ vào Nghiêm Trọng.
- Khi ta giết chết nữ nhân kia ngươi không ở nhà, nhưng mà hôm nay thậtmay là ngươi cũng ở đây. Xem người bạn của ngươi bị ta giết chết, cảmgiác chắc chắn là không tồi.
- Đừng tới đây, đừng có tới đây.
Nghiêm Trọng nhảy từng bước một về phía sau, thanh âm vẫn còn có chút run rẩy, hắn cũng cầm cái tượng phật bằng ngọc Tống Tân đưa cho quơ quơ trướcmặt nữ quỷ kia.
- Ta có hai thứ đồ bảo hiểm. Bây giờ ngươi …Ngươi … Ngươi đi ngay còn có một còn đường sống, nếu không ta mời caonhân đến đây, ngươi có trốn cũng không thoát.
- Cao nhân ? Ha ha ha ha ha ha.
Nghe thấy lời nói của Nghiêm Trọng, nữ quỷ kia cao giọng nở nụ cười, khiếncho những thứ đồ thủy tinh ở trong phòng cũng bị rung động cả lên.
- Tốt lắm, ngươi gọi hắn tới đây, bản thân ta cũng muốn nhìn xem rốt cuộc còn có người nào có thể ngăn cản ta.
- Cái này…Cái này…
Minh Diệu đã gọi điện thoại, nói đêm hôm nay không tới, Nghiêm Trọng nói như vậy cũng chính là muốn dọa nạt nữ quỷ kia một chút, không nghĩ tới lànữ quỷ cũng không thèm để ý đến chuyện này.
- Trên đường bị kẹt xe…Có thể là một lát nữa mới tới được.
Lời này vừa nói ra, Nghiêm Trọng cũng muốn vả vào miệng mình một cái. Giờđã là hơn một giờ, làm gì có chỗ nào có xe mà bị kẹt chứ.
- Ta cho ngươi biết, ngươi giết chết Trần Viêm, dù cho ngươi không giết chúng ta, chúng ta cũng muốn giết ngươi.
Tống Tân híp mắt, nhìn chằm chằm vào nữ quỷ kia.
- Chúng ta sẽ báo thù cho Trần Viêm.
- Cái này…Đêm nay chúng ta không có viện trợ ở bên ngoài, cậu cũng không cần phải chọc giận nó chứ.
Nghiêm Trọng nhìn Tống Tân, nở nụ cười khổ.
- Còn nữa đừng có kéo tôi vào trong đó được không, có thể để tôi đi ra ngoài được không.
- Chẳng lẽ cậu không muốn báo thù cho Trần Viêm sao?
Tống Tân nghiêng đầu, nhìn Nghiêm Trọng.
- Muốn thì cũng muốn, nhưng mà tôi cũng muốn giữ cái mạng nhỏ của mình trước.
Biểu tình của Nghiêm Trọng nhìn qua có vẻ cần khó coi bao nhiêu thì có khó coi bấy nhiêu.
- Các ngươi thật sự nghĩ rằng chỉ cần cầm hai khối ngọc này thì ta sẽ không làm gì được các ngươi sao?
Dường như nữ quỷ thực sự đã bị Tống Tân chọc giận. Trong nháy mắt nàng liền biến mất tại chỗ, tựa như chưa từng tồn tại qua vậy.
- Mang theo tượng phật ngọc kia ta không dám tới gần, thế nhưng cái dây để đeo tượng phật ta lại không sợ.
Thanh âm của nữ quỷ từ phía sau hai người truyền đến.
Vừa nghe thấy thanh âm này, Nghiêm Trọng cũng cảm giác thấy không tốt lắm.Hắn quay đầu lại nhìn, phát hiện ra nữ quỷ kia đang đứng ở sau lưng hắnvà Tống Tân, cách không đến mấy cen-ti-mét.