XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

U Minh Trinh Thám

U Minh Trinh Thám

Tác giả: Lão Thiên Thúc Thúc

Ngày cập nhật: 22:46 17/12/2015

Lượt xem: 1343381

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3381 lượt.

ọc kia đột nhiên bị cắt đứt. Hai người Tống Tân và Nghiêm Trọng đều lấy tay cầm lấy sợi dây thừng giơ cáitượng phật ngọc lên. Bây giờ cái dây thừng vừa đứt, không đợi hai ngườikịp phản ứng, cái tượng phật ngọc trên cổ hai người liền rơi xuống.

Phản ứng đầu tiên của Nghiêm Trọng đó là giơ tay ra bắt lấy cái tượng phậtngọc này. Nhưng mà không đợi hắn kịp đưa tay ra liền cảm giác thân thểcủa chính mình dường như là bị một cỗ lực lượng thật mạnh ném đi. Oànhmột tiếng, thân thể của hắn hung hăng đánh vào tường. Dường như là cómột cỗ lực lượng không thể thấy được đè lên người hắn, khiến cho hắn gắt gao dính vào tường, không thể nhúc nhích.

Đinh một tiếng, cáitượng ngọc trên cổ hai người rơi xuống sàn nhà, mà Tống Tân và NghiêmTrọng lại đang dính chặt trên vách tường ở phía xa xa. Nghiêm Trọng nỗlực muốn giơ tay phải lên, cái dây lưng hắn vận còn nắm ở trong tayphải, tuy nhiên nó lại không thể kháng cự được cỗ lực lượng này. Hắnkhông rõ, trước kia vài ngày, nữ quỷ kia chỉ cần nhìn thấy hắn nắm cáidây lưng này trong tay là căn bản sẽ không dám đến gần hắn trong vòngmười bước. Vì sao mà hôm nay lại đột nhiên xuất hiện ở phía sau mình,còn ở khoảng cách rất gần nữa.

Nữ quỷ kia từ từ đi đến trước mặthai người đang bị dán ở bên trên vách tường. Tống Tân vẫn đang dùng ánhmắt hung tợn để nhìn nữ quỷ kia, mà Nghiêm Trọng cũng không ngừng giãydụa, muốn múa may cái dây lưng trên tay, nhưng mà không có thành công.

- Có bản lĩnh thì giết ta đi.

Tống Tân oán hận hướng về phía nữ quỷ kia hét lớn.

- Ta cũng làm quỷ, mọi người sẽ huề nhau, nhất định ta sẽ cho ngươi chết một lần nữa.

- Vậy sao? Ngươi rất muốn chết sao?

Nữ quỷ kia đi đến trước mặt Tống Tân, hướng về phía hắn nở nụ cười đắc ý.

- Thực đáng tiếc, không đúng trật tự, hôm nay ngươi sẽ không chết, người phải chết là hắn.

Nói xong nữ quỷ kia chậm rãi hướng tới chỗ Nghiêm Trọng đi tới.

- Đừng tới đây, đừng tới đây, ngươi quên rồi sao ? Ta còn có cái này.

Nghiêm Trọng nhìn thấy nữ quỷ kia đang đi tới chỗ hắn, hắn đã sắp khóc rồi.Hắn muốn dùng cái dây lưng kia uy hiếp nữ quỷ một chút, lại phát hiện nữ quỷ kia dường như không thèm để ý chút nào.

- Ngươi đừng có tới đây, xin ngươi, ta còn chưa muốn chết.

Nữ quỷ kia đi tới trước mặt Nghiêm Trọng, cau mày đánh giá Nghiêm Trọng.Một người một quỷ cách nhau rất gần, thậm chí Nghiêm Trọng còn có thểthấy rõ lông mi của nữ quỷ kia.

Nữ quỷ nghiêng đầu nhìn Tống Tân cách đó không xa, lại quay đầu lại nhìn Nghiêm Trọng đang không nhừng giãy dụa, lắc lắc đầu.

- Ngươi, nhất định phải chết!

Có lẽ còn cảm thấy băn khoăn đối với cái dây lưng mà Nghiêm Trọng đang cầm trong tay, nữ quỷ kia lui về phía sau hai bước, hai con mắt gắt gaonhìn chằm chằm vào Nghiêm Trọng. Trong ánh mắt kia có một thứ gì đó màNghiêm Trọng nhìn không hiểu, vừa như là thương hại hoặc như là bất đắtdĩ.

Nghiêm Trọng cảm giác thân thể của chính mình bị một cỗ lựclượng vô hình kéo lên, treo ở giữa không trung. Thực bất đắc dĩ, hắnkhông thể nhúc nhích, cũng không thể phản kháng, chỉ có thể trơ mắt nhìn mình chậm rãi bay lên.

- Bành bạch.

Một âm thanh giònvang lên, là từ trên mặt Nghiêm Trọng phát ra. Hắn không rõ thanh âm này xuất hiện như thế nào, hắn chỉ cảm thấy được làn da của mình hơi khôráp, hơn nữa còn co chặt lại giống như cảm giác căng ra khi thiếu nướcvậy.

- Nghiêm Trọng, mặt của cậu.

Tống Tân đứng ở một bên chứng kiến bộ dạng của Nghiêm Trọng, cực kỳ hoảng sợ.

- Mặt của tôi làm sao vậy?

Chứng kiến biểu tình của Tống Tân, Nghiêm Trọng liền biết chắc không phải làchuyện gì tốt, nhưng mà hắn lại không thấy mắt của mình. Cái loại cảmgiác khủng bố không biết tên này càng làm cho lòng của hắn khẩn trương.

Thực may mắn, Nghiêm Trọng có thể nhìn thấy tay của mình. Nhưng rất khôngmay là Nghiêm Trọng vừa nhìn thấy tay của mình xong, hắn liền trở nêncàng thêm sợ hãi.

Kia không còn là một đôi tay của con người nữa. Làn da khô quắt kia đã dính vào đến xương, dường như là nước ở trong cơ thể đã bị rút hết sạch đi vậy. Tuy rằng là một đôi tay, nhưng mà nhìnđi nhìn lại thì càng giống như bộ xương tay được làn da vây chặt lấyvậy.

Cái loại cảm giác làn da bó chặt vào xương này truyền khắptoàn thân. Nghiêm Trọng cảm thấy mình thật giống như là bị một cái baobằng cao su vây chặt lấy toàn thân vậy. Mà cái bao này còn đang khôngngừng vây chặt. Hắn cảm giác ngay cả thở cũng có chút khó khăn. Hắn liền giãy giụa hai cái.

Nhưng mà thật không ngờ cái giãy dụa rất nhỏnày lại mang đến kích thích thật lớn cho Nghiêm Trọng. Rốt cục hắn cũngbiết là cái bao đang không ngừng bao trùm chặt lấy thân thể của chínhmình là cái gì, chính là da của mình.

Có lẽ là do thiếu nước quátrầm trọng, Nghiêm Trọng thấy được rõ ràng, làn da trên tay của mìnhđang nứt nẻ cả ra, lộ ra cả thịt đỏ tươi bên trong. Không có máu, nhưngmà so với đổ máu thì càng thêm khủng bố, bởi vì Nghiêm Trọng thậm chí có thể nhìn thấy được