The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

U Minh Trinh Thám

U Minh Trinh Thám

Tác giả: Lão Thiên Thúc Thúc

Ngày cập nhật: 22:46 17/12/2015

Lượt xem: 1343364

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3364 lượt.

Quỷ sứ cau mày.

- Ở kiếp trước cũng không tính, hắn ném bỏ ngươi, một mình đi đầu thai,cho nên ngươi bồi hồi trên dương gian lâu như vậy, mà ở kiếp này, hắnkhông nhớ rõ ngươi, mà ngươi còn giúp hắn làm nhiều chuyện thương thiênhại lý như thế, vì một người như vậy, đáng giá sao?

- Ngươi không hiểu.

Nữ quỷ lắc đầu, lộ vẻ vẻ sầu thảm.

- Không cần phải nói thương thiên hại lý, cho dù hắn bảo ta đi chết, tacũng đi. Ta yêu hắn, cho nên ta nguyện ý làm tất cả vì hắn.

Nữ quỷ ngẩng đầu, nhìn quỷ sứ.

- Loại chuyện này gọi là tình yêu, ngươi không hiểu, trước kia không hiểu, hiện tại cũng không hiểu.

- Ta không hiểu.

Quỷ sứ cười tự giễu.

- Có lẽ đối với ngươi mà nói, ta thật sự không hiểu, cho dù ta sống tới thời điểm này, cũng không hiểu.

- Khi đó, cũng không có nhìn thấy ngươi và nữ tử kia ở cùng một chỗ, ngươi làm sao hiểu được.

Nữ quỷ nhớ tới chuyện trước kia, lộ ra nụ cười vui vẻ.

- Ta vốn cho rằng ngươi và Tiểu Hoàn là thích hợp nhất, nhưng không ngờngươi lại cự tuyệt trở về nhà, hại Tiểu Hoàn khóc vài ngày, ngươi là đồkhốn, không hiểu tâm ý của nữ hài.

- Tiểu Hoàn...

Quỷ sứ thở dài.

- Ta thiếu nợ nàng, ta thừa nhận.

- Ngươi là quỷ sứ, chắc cũng biết được một ít tin tức.

Cuối cùng nữ quỷ cũng khôi phục được chút khí lực, từ từ đứng dậy, nhìn thấy nữ quỷ đứng dậy, quỷ sứ vội vàng đi qua đỡ lấy.

- Nàng hiện tại hoàn hảo không?

- Khá tốt!

Quỷ sứ gật đầu, nói:

- Nàng chết muộn, hiện tại đã đầu thai làm người trong sạch, hiện giờ đã lên tiểu học.

- Kỳ thật ta vẫn muốn đi gặp nàng, dù sao kiếp trước nàng là bạn thânthiết của ta, nhưng ngươi luôn không chịu nói nàng đầu thai ở đâu cho ta biết a!

Nữ quỷ nhìn quỷ sứ, vừa muốn giải thích lại lắc đầu.

- Ta biết rõ, đây là quy củ của các ngươi, ta không trách ngươi.

- Không phải là đi trở về sao?

Quỷ sứ thở dài.

- Đi theo ta được không? Ta có thể nói chuyện với lãnh đạo một chút, cólẽ không cần chịu đau khổ và được đầu thai đấy, quên mất tất cả mọichuyện, tiếp tục một khởi đầu mới chẳng phải rất tốt sao?

Nữ quỷ cười lắc đầu.

- Cả đời này của hắn quá trung thực, luôn bị người ta khi dễ, ta không yên lòng.

- Đó là hắn tự tìm, ai bảo hắn trước kia...

Quỷ sứ nhìn thấy sắc mặt của nữ quỷ liền lúng túng, sau đó không nói thêm gì nữa.

- Mặc kệ hắn biến thành cái dạng gì, hắn luôn là hắn, ta không bỏ xuống được, ngươi không hiểu.

Nữ quỷ cười với quỷ sứ.

- Ta phải đi về, bất kể như thế nào, hôm nay đều phải đa tạ ngươi, nếu như kiếp sau có thể, ta sẽ trả lại cho ngươi.

Nói xong, nữ quỷ hóa thành một đạo ánh sáng màu xanh, biến mất không còn gì nữa.

- Kỳ thật ta hiểu, ta đều hiểu, kỳ thật người không hiểu chính là ngươi!

Quỷ sứ nhìn nữ quỷ biến mất, không nói thêm cái gì nữa, thở dài một hơi, thì thào tự nói.

Minh Diệu mở hai mắt ra, bây giờ đã là hai giờ chiều, hắn xoa xoa tóc, bởivì lúc hắn ngủ xoa loạn đầu tóc, cho nên nó càng loạn hơn.

- Đã dậy rồi à, qua dùng cơm đi.

Minh Diệu vừa đẩy cửa phòng ra, liền nghe được Diệp Tiểu Manh mới tới.

- Ta đoán là ngươi sẽ tỉnh lúc này, không ngờ lại đúng, cho nên ta đã làm cơm cho ngươi rồi đấy.

Cơm chiên trắng nóng hổi, màu cơm trắng xen kẽ trứng gà màu vàng, còn cólạp sườn màu đỏ và lát khổ qua màu xanh, nhìn thấy nó cảm thấy rất muốnăn ngay.

Nhưng thứ hấp dẫn ánh mắt của Minh Diệu nhất, không phải đĩa cơm chiên trên bàn, mà là Diệp Tiểu Manh.

Tình huống rốt cuộc như thế nào, Diệp Tiểu Manh đang mặc một cái áo sơ mirộng thùng thình, mà ở phía dưới... không có mặc quần...

Nhìnthấy hai cái bắp chân trắng như tuyết, trực tiếp bạo lộ ra không khí,nói thật, nếu so với hai bắp chân thì đĩa cơm trứng kia không hấp dẫnbằng, trắng trắng mềm mềm, làm cho người ta muốn cắn một ngụm.

- Ngươi đây là...

Đại não của Minh Diệu có chút không kịp thích ứng.

- Ta cũng vừa mới tới, ngày hôm qua ta đổ mồ hôi toàn thân, nên sáng ra vừa mới tắm.

Diệp Tiểu Manh lắc lắc bím tóc đuôi ngựa, trên mặt đỏ bừng, nói:

- Ta đoán ngươi cũng sắp tỉnh, cho nên trước tiên nấu cơm cho ngươi ăn.

- Không phải... Cái áo sơ mi kia... Hình như là của ta...

Biểu lộ của Minh Diệu có chút không được tự nhiên.

- Trước mượn mặc một chút thôi, có quan hệ gì sao?

Diệp Tiểu Manh đang giữ chặt tay của Minh Diệu, nói:

- Đến đây, hôm nay ta làm cơm trứng chiên cho ngươi ăn nha.

Minh Diệu mặc cho Diệp Tiểu Manh lôi kéo, đặt hắn ngồi lên ghế, nói:

- Mau nếm thử, hôm nay ta dùng thủ pháp đặc thù để xào cho ngươi ăn nha.

Minh Diệu cầm thìa, ăn một miếng, Diệp Tiểu Manh dùng vẻ mặt chờ mong nhìn Minh Diệu, nói:

- Thế nào, có phải ăn ngon hơn trước kia không?

- Cũng không tệ lắm...

Minh Diệu bới phần cơm chiên ra, muốn dùng phần cơm đêm qua. Tuy đang ăn cơm chiên, nhưng con mắ