Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

U Minh Trinh Thám

U Minh Trinh Thám

Tác giả: Lão Thiên Thúc Thúc

Ngày cập nhật: 22:46 17/12/2015

Lượt xem: 1343370

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3370 lượt.

Minh Diệu nói xong, cúp điện thoại.

Minh Diệu hô một câu với Diệp Tiểu Manh ở trong phòng, Diệp Tiểu Manh cũngkhông có đáp ứng. Minh Diệu không có để ý, cầm áo khoác đi ra ngoài.

Đối với việc dưỡng quỷ, Minh Diệu là gà mờ, nhưng mập mạp là chuyên gia,tuy Hoài Tố nói không rõ phương pháp Tống Tân dưỡng quỷ, Minh Diệu cảmthấy mình phải đi tìm mập mạp để thử thời vận.

- Không có khả năng.

Nghe Minh Diệu nói xong, mập mạp lắc đầu đầy khẳng định.

- Không có người nào dùng hòm gỗ để dưỡng quỷ, tuyệt đối không có khả năng.

- Nhưng mà Hoài Tố rất khẳng định, nữ quỷ được tên kia đưa tới, thả vào rương hòm.

Minh Diệu nói ra.

- Ngươi cũng biết, Quỷ Hồn là một loại từ trường, dùng hòm gỗ, căn bảnkhông cách nào ngăn cách quỷ hồn với ngoại giới được, như vậy chẳng bằng trực tiếp thả quỷ hồn ra bên ngoài còn tốt hơn, cũng không cách nàogiúp quỷ hồn khôi phục.

Lê mập mạp giải thích.

- Chỉ có thể dùng bình sứ tím, tuyệt đối không có người nào dùng hòm gỗ để dưỡng quỷ.

- Vậy thì kỳ quái.

Minh Diệu xoa đầu, nói:

- Như vậy thì cái hòm đó được làm bằng cái gì, chẳng lẽ bỏ bình sứ tím trong hòm gỗ sao?

- Ta cảm thấy ngươi chỉ để tâm tới những chuyện vụn vặt.

Lê mập mạp hừ một tiếng, nói:

- Con nữ quỷ kia cũng đã nói, là nó tự nguyện. Ngươi có nghĩ tới haykhông, tên Tống Tân kia chẳng có phương pháp dưỡng quỷ gì, mà là quỷ hồn kia tự nguyện giết người vì hắn.

- Tự nguyện?

Nghe được Lê mập mạp nói thế, Minh Diệu sững sờ một chút, nói:

- Còn có quỷ như vậy sao? Không biết giết người là tăng thêm oan nghiệt cho bản thân sao?

- Có khả năng a.

Lê mập mạp để tay trên mặt bàn.

- Loại vật như quỷ hồn, đều là hoang tưởng, nói không chừng nữ quỷ kia ưa thích nghe Tống Tân nói chuyện, hoặc ưa thích giết người, cũng khôngphải là chuyện không được. Hoang tưởng nói trắng ra chính là bệnh tâmthần, bệnh tâm thần thì có thể làm ra bất cứ chuyện gì.

Minh Diệu gật đầu, không thể phủ nhận, Lê mập mạp nói cũng có đạo lý. Trước kiaMinh Diệu cho rằng Tống Tân có phương pháp dưỡng quỷ, sai sử quỷ đi giết người, cho nên đi sai đường. Nói như vậy, cái hòm gỗ kia, không phảidùng để dưỡng quỷ, mà cái hòm gỗ đó được nữ quỷ chiếm dụng, rất có thểgiống như Hoài Tố, có cha nàng ở bên trong.


Ta còn gặp được quỷ sứ.

Minh Diệu nhìn Lê mập mạp nói ra:

- Không nghĩ tới a, không ngờ hiện tại còn có thể nhìn thấy hắn, ta còn tưởng rằng qua vài chục năm sau mới thấy hắn đấy.

- Ngươi nói là tên gia hỏa rắm thúi chuyên mặc trang phục trắng giống Bạch Vô Thường phải không?

Lê mập mạp sững sờ một chút.

- Ngươi nhìn thấy hắn trong hoàn cảnh nào?

- Ai biết được? Hình như hắn và nữ quỷ kia có quan hệ với nhau.

Minh Diệu nhún nhún vai.

- Dù sao hắn xuất hiện và mang nữ quỷ kia đi.

- Không nghĩ tới a, thật không nghĩ tới.

Lê mập mạp gật đầu, nói:

- Lợi dụng chức quyền của hộ khách, gia hỏa đó thoạt nhìn dáng vẻ đạo mạo, không nghĩ tới lại làm ra loại chuyện này.

- Nhưng cũng tốt, cuối cùng cũng trả xong nhân tình.

Minh Diệu cười cười.

- Bằng không luôn có cảm giác thiếu nợ hắn, nếu không sau khi ta chết, ta sẽ cảm thấy hổ thẹn mà đi công ty đầu thai đấy.

- Ngươi cũng muốn đi ngoại quốc à?

Lê mập mạp nhìn Minh Diệu.

- Ngươi không phải vẫn xem thường những tên gia hỏa sính ngoại hay sao?

- Đó là bởi vì ta không có tiền.

Minh Diệu nhìn tên Lê mập mạp đang trợn trắng mắt.

- Lại nói, ngươi biết, ta có chấp niệm với ngực lớn trong lòng nha.

- Ngực lớn, ta cũng có a!

Lê mập mạp mang theo nụ cười xấu xa, nói:

- Nhưng của ta là D-CUP!

- Xéo đi, ngươi là đồ thịt mỡ.

Minh Diệu cầm áo khoác, rời khỏi căn phòng ẩm ướt thiếu ánh sáng của Lê mập mạp.

- Có tin tức gì không?

Minh Diệu cũng không gõ cửa, trực tiếp đẩy cửa đi vào văn phòng của Từ Mẫn.

- Lại không gõ cửa, nơi này là cục cảnh sát, không phải nhà của ngươi.

Từ Mẫn lườm hắn một cái.

- Sao có thể nhanh như vậy, ngươi thật sự cho rằng cảnh sát chúng ta cóthần thông quảng đại sao, tìm người nói tìm là tìm, đó là Thần Tiên mớicó thể làm, chúng ta là người.

- Thần Tiên cũng không có cách.

Minh Diệu đặt mông ngồi xuống ghế.

- Phương pháp mà Thần Tiên dùng, ta đã dùng qua, tìm không thấy.

- Nhưng có chuyện ta cảm thấy kỳ quái.

Từ Mẫn cau mày hỏi.

- Ngươi nói nữ hài Trần Viêm kia, là bị Tống Tân sai sử quỷ giết chết? Vì cái gì?

- Ta biết rõ còn bảo ngươi tìm giúp ta sao.

Minh Diệu móc trong túi một điếu thuốc lá.

- Lòng người khó dò, còn phức tạp hơn ma quỷ nhiều lắm.

- Không cho phép hút thuốc, đây là phòng làm việc của ta.

Từ Mẫn đứng dậy, túm lấy điếu thuốc lá chưa đốt của Minh Diệu, vò nát ném vào thùng rác.

- Đã biết rõ hút thuốc có hại, không sợ ung thư phổi sao?

Vừa n


The Soda Pop