Tác giả: Lão Thiên Thúc Thúc
Ngày cập nhật: 22:46 17/12/2015
Lượt xem: 1343360
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3360 lượt.
ói, còn vỗ đầu của Minh Diệu một cái.
- Sợ cái gì, dù sao nhân sinh vô thường, chết sớm chết muộn đều phải chết.
Minh Diệu xoa chỗ đầu vừa bị đánh, lầm bầm.
- Cuộc sống của mình trôi qua rất tốt, không phải rất thoải mái sao?
- Nói như vậy Trần Viêm thật sự bị quỷ hù chết?
Từ Mẫn không để ý tới kháng nghị của Minh Diệu.
- Như vậy chuyện này được coi là vụ án linh dị?
- Ân, có thể xem là vụ án linh dị.
Minh Diệu gật đầu.
- Như vậy loại chuyện này vì cái gì còn muốn ngươi tới tra?
Từ Mẫn có chút khó hiểu.
- Loại vụ án linh dị này không phải đã có những hắc y nhân kia phụ tráchrồi sao? Tựa như những tên xuất hiện lần trước vậy, gọi là cái hiệp hộigì nhỉ?
- Hiệp hội nghiên cứu siêu tự nhiên Trung Quốc.
Minh Diệu nói ra.
- Loại bản án này, chỉ sợ người ta không để vào mắt.
- Vì cái gì?
Từ Mẫn cau mày hỏi.
- Không phải chuyên môn của bọn họ là quản những chuyện này sao?
- Nói là cái gì hiệp hội nghiên cứu siêu tự nhiên, kỳ thật đối với những bản án quỷ hồn, bọn họ cũng không quản.
Minh Diệu giải thích nói.
- Người ta ngại cấp bậc quá thấp, hơn nữa không có gì hay.
Nhìn thấy vẻ mặt khó hiểu của Từ Mẫn, Minh Diệu tiếp tục nói:
- Tuy hiệp hội phụ trách phá những vụ án lịnh dị, nhưng về quỷ hồn, bọnhọ bỏ qua. Những thứ như quỷ hồn, bất kể là làm ác cũng tốt, giết ngườicũng được, phạm tội lớn, cuối cùng cũng đi đầu thai. Đã xác định hungthủ cuối cùng không lưu lại trên thế gian, người ta quản loại chuyện này làm gì. Nhân công cũng đòi tiền nha, huống hồ cho dù quản cũng không có cái gì tốt, bọn họ quản lý phần lớn mà yêu quái, ma quỷ, quái vật vàtộc đàn, phòng ngừa bọn chúng làm ác trên thế gian, phá hư sinh hoạt của người bình thường. Đối với quỷ hồn làm ác, nhắm một mắt mở một mắt, đối với bọn họ mà nói, những thứ như quỷ hồn là phiền toái.
- Phiền toái cũng không thể mặc kệ nha.
Từ Mẫn nghe xong lời này, tức giận không có chỗ phát tiết. Những người của hiệp hội trước kia không cho Từ Mẫn ấn tượng gì tốt lắm, đều là bộ dáng cao ngạo. Nghe thấy hiệp hội mặc kệ quỷ hồn, tinh thần trượng nghĩa của Từ Mẫn bộc phát.
- Đã có người chết, còn không nghiêm trọng sao? Vậy như thế nào mới được xem là nghiêm trọng?
- Quỷ hồn giết người, trước khi đầu thai sẽ phải trả oán nghiệt của mìnhgây ra, loại công việc này giao cho bộ phận tra tấn của địa phủ phụtrách là chuyên nghiệp nhất, mà hiệp hội kia... Hừ hừ, kỳ thật ngườibình thường chết sống đối với bọn họ mà nói, không là gì cả.
- Có ý gì?
- Người trong hiệp hội, tất cả đều là người có năng lực đặc thù, ví dụnhư loại người giống như ta, phần lớn người trong hiệp hội đều có nănglực mạnh hơn ta cả. Đối với bọn họ mà nói, bản thân đã không còn thuộcphạm trù con người nữa, mà thuộc về nhân vật đứng ở trên đỉnh kim tựtháp, hoặc nói là nhân vật tiếp cận với thần cũng chưa đủ. Người bìnhthường đối với bọn họ mà nói, giống như một bầy kiến hôi, chết sốngkhông có quan hệ gì tới bọn họ. Nhưng bọn họ cần loại cảm giác ưu việtnày, cho nên mới ra tay duy trì trật tự sinh hoạt cho người bình thường. Nói tóm lại, người trong hiệp hội, là một đám biến thái, không xem mình ngang hàng với người bình thường.
- Cho dù tiếp cận với thần,nhưng dù sao vẫn là người, chỉ cần là người, sẽ có dục vọng, bọn họ duytrì trật tự sinh hoạt cho người bình thường khỏi bị quấy rầy cũng khôngphải là không có ràng buộc. Quốc gia trả thù lao, mà những yêu quái được bọn họ quản lý cũng có được chỗ tốt, có được không gian để sinh hoạt,mà loại như quỷ hồn, hai bàn tay trắng, người của hiệp hội khinh thườngquản lý. Quỷ hồn quá nhiều, có người chết sẽ có quỷ, muốn xen vào cầnrất nhiều nhân lực, còn xuất lực không thu lợi, không có chỗ tốt thựcchất gì, cho nên việc quản lý quỷ hồn bị bỏ không. Đây cũng là nguyênnhân người bình thường nói mình gặp quỷ, mà không có người nào nói mìnhgặp yêu quái. Bởi vì những yêu quái bị quản lý quá gắt gao, đi ra ngoàimua gói thuốc cũng phải báo cáo. Còn quỷ hồn lại khác, tự do tự tại.
- Theo lý thuyết ngươi nói thì hiệp hội cũng là một cơ quan nhà nước, nhưng ngươi nói như vậy...
Từ Mẫn nghe Minh Diệu giải thích xong, trầm ngâm trong chốc lát, trong nội tâm có một loại cảm giác không thoải mái.
- Điệu bộ sao?
Minh Diệu cười cười.
- Ngươi nói đúng, bọn họ rất điệu bộ. Đối với người có thể áp chế liềnliều mạng áp chế, đối với những thứ không có giá trị lợi dụng thì sẽkhông quan tâm tới. Hiệp hội chính là một tổ chức như vậy, dù sao từ khi ta bắt đầu hiểu rõ hiệp hội, bọn họ đã rất điệu bộ rồi. Nghe nói khivừa mới thành lập cũng không tệ lắm, nhưng đó là chuyện của nửa thế kỷtrước kia. Chính ngươi cũng công tác ở cơ quan nhà nước, có lẽ cũng biết rõ, cơ quan nhà nước hiện tại, nhân viên công vụ bên trong thối nát cỡnào, cái này là nhân tính, không chịu được dục vọng ăn mòn.
- Thế người bình thường như chúng ta là cái gì?
- Vì bọn họ sáng tạo tài