Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

U Minh Trinh Thám

U Minh Trinh Thám

Tác giả: Lão Thiên Thúc Thúc

Ngày cập nhật: 22:46 17/12/2015

Lượt xem: 1343303

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3303 lượt.

gười có chút mâu thuẫn phải không?

- Ngươi là biến thái.

Diệp Tiểu Manh thấp giọng ô ô hai tiếng.

- Không có việc gì sờ đầu ta làm gì vậy, còn nữa, thời điểm tay ngươi ômta, tại sao lại nâng ngực của ta, ngươi là đại thúc biến thái.

Ba hồn bảy vía của Lê mập mạp trở vào cơ thể, chuyện kế tiếp, chính là làm cho hồn phách trong cơ thể hắn tỉnh lại, một lần nữa trở về vị trí cũ,như vậy mới có thể làm cho thân thể của Lê mập mạp khôi phục sinh cơ,nhưng một bước này, quá khó khăn với Minh Diệu.

Bí thuật trongsách không có nói rõ tất cả, chỉ nói phải làm cho ba hồn bảy vía tỉnhlại, nhưng làm thế nào để tỉnh lại, Minh Diệu không hiểu nên làm sao.

Một loại phương pháp đó là dùng người sống làm tế phẩm, làm cho người chếttỉnh lại, nhưng ghi chú đằng sau có viết, có khả năng xuất hiện cảnhthay mận đổi đào, mượn xác hoàn hồn. Chính là ba hồn bảy vía của ngườisống đi vào thi thể người chết. Thân thể sống lại, nhưng không phải làngười cần cứu sống.

Còn một loại phương pháp, cần người thithuật, dùng dương thọ của mình, chuyển dương thọ cho người chết, bởi vìngười chết dương thọ đã hết, cho nên muốn tục dương thọ, cần dùng củangười khác, nhưng phương pháp này là một dấu chấm hỏi sâu sắc(???), nóirõ người biên soạn bí thuật này cũng không rõ, loại phương pháp nàykhông biết có thể thành công hay không. Dù sao thứ này nói là nói nhưvậy, nhưng cũng

chỉ tồn tại trên lý luận, chưa ai thử qua.

Tần Khai thở dài, chuyện Minh Diệu tìm được quyển bí thuật đó hắn cũngbiết, quyển sách kia cho tới bây giờ không có người nào thử qua, đươngnhiên xác xuất thành công không dám nói rồi. Suy nghĩ trong đó giống như thiên mã hành không, nói chuyện không đâu, ngay cả người biên soạn cũng có chút không dám tin tưởng. Tần Khai không ngăn cản Minh Diệu cứu Lêmập mạp, chủ yếu là vì không thể báo thù giúp hắn, mới để cho hắn đi một mình báo thù tên phó hội trưởng hiệp hội, trên tâm lý có chút tự trách. Hiện tại muốn làm, chẳng qua là muốn tìm phương pháp đền bù mà thôi,tối thiểu bản thân mình cũng có làm, trong nội tâm sẽ dễ chịu hơn mộtchút, cho nên mới tìm ra bí thuật này, thí nghiệm phương pháp trên đómột chút, bởi thế Tần Khai tồn tại ý niệm này, nhưng loại phương phápphục sinh người chết, đã vi phạm thiên đạo nếu Minh Diệu thật sự có thểthành công, như vậy Tần gia thế hệ này có thể thấy ánh sáng. Loại chuyện này không phải người bình thường có thể làm thành công, nếu thật sựthành công, như vậy địa vị của Tần gia ở trong linh giới, chỉ sợ sẽ biến thành số một số hai.

Nhưng suy nghĩ này cũng làm Tần Khai khôngdám tin tưởng. Loại chuyện phục sinh người chết quá mức không dám tưởngtượng. Tần Khai thở dài, đem Diệp Tiểu Manh đang ôm trong ngực thả xuống đất, quay người rời đi. Hắn cũng không tin Minh Diệu có thể thành công.

Minh Diệu ôm cái đầu, lâm vào trầm tư, loại chuyện dùng người sống làm tếphẩm, Minh Diệu chỉ là một thiếu niên mười tám tuổi mà thôi, loại chuyện này hắn tuyệt đối làm không được. Mà những phương pháp khác, không cầnphải thử, vừa nhìn là biết không thể thành công, chỉ có phương pháp chomượn dương thọ, có lẽ có thể thử một lần, nhưng trên sách ghi khôngchính xác, mượn dương thọ, rốt cuộc cho mượn bao nhiêu mới đủ? Mượn baonhiêu năm thì có thể khiến mập mạp sống bấy nhiêu năm sao?

MinhDiệu ôm đầu rất lâu, cuối cùng quyết định đánh cuộc một keo. Với tư cách là thiếu niên mười tám tuổi, cảm ngộ đối với nhân sinh không nhiều, hắn quyết định thử với phương pháp mượn dương thọ, cho dù dùng một nửadương thọ của hắn, đổi lấy mười năm dương thọ của Lê mập mạp, hắn cảmthấy cũng đáng, loại chuyện này, cũng chỉ có hắn là người có thanh xuânlâu dài mới dám nghĩ tới, nếu đổi thành một người tuổi hơi lớn một chút, đối với nhân sinh và sinh hoạt có thể ngộ, tuyệt đối sẽ bác bỏ, nhânsinh khổ đoản, tuy sống có nhiều chuyện không vui và đau buồn là nhiều,nhưng có thể sống thêm một ngày, đều rất tốt.

- Mặc kệ, thử rồi nói sau!

Minh Diệu quyết định.

Viết ngày sinh tháng đẻ của mình lên tờ giấy vàng, đốt thành tro, Minh Diệucắt cổ tay, máu tươi từ miệng vết thương chảy xuống, chảy vào trongchén, sau đó quấy chung với tro tàn.

Diệp Tiểu Manh nhìn thấyMinh Diệu cắt cổ tay, gấp đến độ lớn tiếng gọi. Minh Diệu ngẩng đầu nhìn một cái, cười cười, trong nụ cười kia, có một loại mà Diệp Tiểu Manhkhông hiểu, hình như Minh Diệu nhận ra mình, lại giống như Minh Diệu cóchuẩn bị với tất cả những chuyện này.

Máu đỏ tươi, hỗn hợp với tro, biến thành một chén chất lỏng sền sệt.

- Hoàng thiên Hậu Thổ, các vị tổ tiên, ta là Tần Diệu là tử tôn bất hiếucủa Tần gia, nguyện cho mượn nửa dương thọ, cứu bằng hữu, xin các vịnhìn phần thâm tình huynh đệ chúng ta, phù hộ ta thành công.

Minh Diệu cắm ba nén hương lên lư hương, bái ba bái.

Sau đó rót chất lỏng đục ngầu vào trong miệng của Lê mập mạp, đột nhiênMinh Diệu có cám giác mê muội. Hắn biết rõ, nguyên nhân là do dương thọcủa hắn bị lấy đi, loại phương pháp lấy dương thọ này, vốn là ph


Duck hunt