Tác giả: Lão Thiên Thúc Thúc
Ngày cập nhật: 22:46 17/12/2015
Lượt xem: 1343280
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3280 lượt.
ảm giác tựa hồ liên lạc giữa Hoài Tố cùng nhẫn ngọc đã bịchặt đứt.
- Hoài Tố a, cô mau nhanh trở lại đi, nếu không về sẽ không kịp đó!
Minh Diệu lại đọc chú ngữ gọi về Hoài Tố mấy lần, nhưng lại không có một chút phản ứng.
- Đáng chết, đáng chết, đáng chết…
Minh Diệu cảm giác mình đã nóng nảy tới mức sắp chết cháy.
- Anh đừng nên như vậy, kiên nhẫn chờ thêm một chút đi.
A Trạch thấy Minh Diệu gấp đến xoay quanh liền mở miệng an ủi.
- Không được, thời gian sắp tới rồi, nếu còn không về sẽ không kịp…Bìnhthường Hoài Tố chỉ có thể rời khỏi nhẫn ngọc trong vòng trăm bước. Lầnnày tại tình thế bất đắc dĩ nên mới vận dụng cấm kỵ thuật cho nàng haophí linh lực bản thân mới có thể tự do hoạt động, nhưng nếu như trongvòng hai tiếng Hoài Tố không trở lại nhẫn ngọc thì sẽ bị hồn phi pháchtán…
Minh Diệu đem toàn bộ đồ vật trong túi đổ ra ngoài, lại phát hiện không có vật nào dùng được.
- A, có đồ vật gì đó đi ra…
A Trạch thấy thân ảnh một cô gái từ từ lộ ra trong sương mù liền quát to lên.
- Hoài Tố, Hoài Tố, cô không sao chứ, ngàn vạn lần đừng làm tôi sợ!
Minh Diệu thấy thân thể Hoài Tố đã sắp trở nên trong suốt, hiển nhiên đã sắp hao hết linh lực.
- Đừng gọi, trước hết nghe tôi nói, thời gian của tôi không còn nhiềulắm. Sau khi tôi tiến vào sương mù liền phát hiện sương mù sẽ làm linhlực từ từ tiêu hao, người bình thường có thể cảm giác không ra, nhưngthân thể của tôi rất nhạy cảm. Tôi ở ven đường phát hiện một chiếc xe,trên xe không có ai. Tôi tiếp tục đi về phía trước, thấy được căn nhànhỏ mà người già trong thôn đã nói, linh lực của tôi đã sắp hao hết nênkhông thể tiến tới gần xem kỹ, nhưng tôi biết nhất định có thứ đồ vật gì đó làm huyễn thuật đối với căn nhà.
Hoài Tố nói liền một hơi, dứt lời liền tiến vào trong nhẫn ngọc ngủ say.
- Cực khổ, cô nghỉ ngơi cho tốt đi.
Minh Diệu cầm lấy nhẫn ngọc từ trên mặt đất bỏ vào túi áo phía trước ngực.
- Bây giờ chúng ta làm sao bây giờ? Hoài Tố dò xét xong đường nhưng không có nói biện pháp để chúng ta có thể bình an đi vào!
A Trạch cùng Minh Diệu thương lượng nhìn xem còn biện pháp nào nữa không.
- Ngô…Bây giờ chúng ta đã biết sương mù sẽ làm linh lực từ từ suy yếu, hơn nữa ngọn nguồn bắt đầu từ ngôi nhà kỳ quái kia.
Minh Diệu lôi kéo a Trạch đi ngược lại.
- Uy uy, anh muốn dẫn tôi đi đâu?
A Trạch bị cử động đột ngột của Minh Diệu khiến nàng không biết làm sao.
- Trở về thôn, tìm phương pháp của ngọn nguồn.
Hai người vội vàng trở lại trong thôn, nông thôn xưa nay đi ngủ rất sớm, trong thôn không còn bao nhiêu nhà có ánh đèn.
- Làm sao bây giờ?
A Trạch hỏi Minh Diệu.
- Đi tìm nhà của một người tên Vương Cửu hỏi thăm tình huống một chút.
Minh Diệu gõ cửa một nhà vẫn còn sáng đèn trong thôn, từ trong miệng thôndân đã biết được mẹ của Vương Cửu vẫn còn, vội vàng đi tới nhà của mẹVương Cửu.
- Hai người là bạn của tiểu Cửu nhà tôi sao?
Mẹ của Vương Cửu đã hơn bảy mươi tuổi, theo thôn dân nói Vương Cửu chínhlà một tên lưu manh vô công rỗi nghề, năm đó ở trong thôn chỉ biết uốngrượu đánh bài, không chịu làm bất cứ việc gì, cho nên trong nhà rấtnghèo. Kể từ sau khi Vương Cửu bỏ đi, mẹ của hắn chỉ ở một mình, bìnhthường dựa vào tiếp tế của hàng xóm láng giềng sống qua ngày.
- Đúng vậy, đại nương, chúng tôi đã quen biết Cửu ca lâu rồi, hôm nay đi ngang qua, nên định ghé thăm anh ấy.
Minh Diệu rất có bộ dáng khi nói dối lừa gạt ông bà lão.
- Tiểu Cửu không có ở nhà, mùa hè năm trước nó đã đi về phía nam.
Vẻ mặt nụ cười thật thà của Minh Diệu làm bà cụ rất có tín nhiệm.
- Vậy sao, thật là không đúng lúc, Cửu ca đi về nam sao, đi đâu?
- Ai…hai đầu gấu bình thường chơi chung với nó xảy ra tai nạn giao thôngchết mất rồi, vì thế nó muốn chạy về phía nam trốn, thời gian dài nhưvậy vẫn chưa nghe được tin tức nữa.
Bà cụ nói tới con của mình thì thở dài một hơi.
- Trốn? Trốn cái gì?
A Trạch ở bên cạnh chất vấn, nàng là người lạnh lùng, cho nên khi hỏichuyện giọng nói cũng lạnh nhạt, bà cụ nhìn lướt qua nàng, đối với giọng nói của nàng rất không hài lòng.
- Ha ha, đại nương, đây là vợcháu, nàng nói chuyện là như vậy, bà đừng trách móc, đôi khi nàng cũngnói chuyện với cháu như thế.
Minh Diệu dùng ánh mắt ý bảo a Trạch câm miệng.
- Cửu ca đi trốn cái gì nha, ở bên ngoài kết phải kẻ thù sao?
- Kẻ thù thì tôi không nghe nói, trước khi nó đi có nói là cô gái nào đóđến báo thù, muốn giết chết nó, tôi cũng không biết nó nói cô gái kia là ai, tôi hỏi nó nó cũng không nói.
Thái độ của Minh Diệu làm bà cụ tương đối hài lòng, liền nói tiếp.
- Vậy sao, nếu Cửu ca không có nhà, vậy tụi cháu cũng không dám tiếp tục quấy rầy, chào đại nương chúng cháu đi.
Minh Diệu lôi kéo a Trạch rời khỏi nhà Vương Cửu.
- Tiểu tử này không tệ, nhưng tìm phải người vợ tính tình còn kém một chút.
Bà cụ lẩm bẩm đóng cửa lại.
- Bây giờ có thể xác định ba tên đầu gấu này có liên quan tới việc mấttích của Vạn Linh, nhưng vẫn không tìm được