Tác giả: Lão Thiên Thúc Thúc
Ngày cập nhật: 22:46 17/12/2015
Lượt xem: 1343288
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3288 lượt.
phương pháp xử lý căn nhàkia.
Minh Diệu vừa đi vừa lầm bầm làu bàu.
- Vạn Linh là ai?
A Trạch nghe lời Minh Diệu nói bèn hỏi.
- Là con gái của một hộ khách của tôi, hộ khách ủy thác tôi đi tìm kiếmcon gái mất tích của bà ta, cũng chính là Vạn Linh, tất cả đều mối đềuchỉ hướng căn nhà kỳ quái kia, bây giờ chúng ta chỉ cần nghĩ được biệnpháp đi vào trong sẽ tìm được chân tướng.
Minh Diệu đem chuyện Trương nữ sĩ ủy thác kể lại sơ lược cho a Trạch nghe qua.
- Anh nói những chuyện này cũng vô dụng, vẫn không tìm được biện pháp có thể đi vào.
A Trạch một châm kiến huyết đả kích Minh Diệu.
- Tôi đang suy nghĩ, đừng nên ầm ĩ…
Minh Diệu vừa tự hỏi vừa đi về phía trước.
- Ai nha…
Vừa đi tới cửa thôn đột nhiên từ bên cạnh vươn ra một cái chân làm Minh Diệu vấp trúng lập tức té ngã.
- Đau quá…người nào đem chân…Ân?
Minh Diệu chật vật từ trên mặt đất bò dậy lập tức thấy được một màn có thểlàm cho hắn gặp phải ác mộng nguyên tháng. Một người đàn ông trung niênđể trần nửa thân trên đang quỳ ngay cửa thôn, làm ra động tác như mộtngười đang trầm tư. Cả người hắn vô cùng rắn chắc, da thịt cứng rắn tớimức không bình thường giống như đang lóe sáng dưới ánh trăng.
-Khi bóng tối bao phủ cả vùng đất, khi lực lượng tà ác lại lần nữa khôiphục, chỉ cần ngươi dụng tâm cầu nguyện, kêu gọi tên của ta, ta liền sẽtới cứu ngươi, bởi vì ta chính là vị thần không gì làm không được, hãycùng nhau hô lên tên của ta, tên của ta chính là Thiên….
Người đàn ông kỳ quái nói ra một đoạn văn kỳ quái khó hiểu, Minh Diệu cùng a Trạch đều cảm thấy toàn thân rét lạnh…
- Ân…vị đại thúc kia…chú không lạnh sao?
Minh Diệu xoa mồ hôi lạnh toát ra trên trán.
- Quái nhân kia…anh biết hắn sao…
A Trạch sững sờ ngay tại chỗ, đầu óc mê muội.
- Dĩ nhiên là không rồi!
Minh Diệu vội vàng phủ nhận:
- Tôi làm sao biết người kỳ quái như thế chứ!
- A, cô bé này, gương mặt xinh đẹp của cô làm cho tôi thật sự động tâm, vóc dáng mê người của cô làm tôi không thể đè nén!
Người đàn ông trung niên tự xưng là Thiên nắm chặt tay a Trạch, trong mắt lóe ra tia sáng:
- Đi cùng thúc thúc nào, trong túi thúc thúc có kẹo, trong nhà thúc thúc còn có thật nhiều cá vàng đáng yêu.
- A…tôi không…buông…
A Trạch thét lên chói ta tránh thoát bàn tay của người đàn ông kỳ quái, trốn ra sau lưng Minh Diệu.
- Ân…đại thúc cơ bắp kia…chú có chuyện gì sao…
Minh Diệu cảm giác mình có chút muốn hộc máu.
- A, người trẻ tuổi, có phải cậu đang sợ hãi, đang bàng hoàng, cậu khôngbiết phải làm sao, đến đây đi, chỉ cần lớn tiếng hô tên của ta, ta sẽ từ trên trời giáng xuống, ta sẽ cứu cậu trong cơn nước lửa…
Người đàn ông kỳ quái lại bày ra động tác giống như người chơi môn thể thao ném đĩa, hàm răng trắng lóe tia sáng.
- Ân…đại thúc kia…đã muộn rồi…chú về tắm rửa đi ngủ đi…
Minh Diệu đem ngụm máu đã vọt tới cổ họng mạnh mẽ nuốt xuống.
- Ân? Sao vậy? Chẳng lẽ không phải cậu đang bàng hoàng sao, cậu khôngphải đang không biết nên làm sao sao, cậu không phải đang nghĩ đủ mọibiện pháp đi vào sương mù muốn cứu bạn của mình sao?
Quái nhân nhìn a Trạch đứng phía sau Minh Diệu mê đắm cười.
- Chú biết phương pháp sao?
A Trạch núp sau lưng Minh Diệu nhỏ giọng hỏi.
- Khi bóng tối bao phủ cả vùng đất, khi lực lượng tà ác lại lần nữa khôiphục, chỉ cần ngươi dụng tâm cầu nguyện, kêu gọi tên của ta, ta liền trở lại cứu ngươi, bởi vì ta là vị thần không gì làm không được, hãy cùngnhau hô lên tên của ta, tên của ta chính là Thiên…
Người đàn ông lại lần nữa đọc ra đoạn văn vô cùng cẩu huyết:
- Hét lên đi, Thiên…
- Thiên…
Minh Diệu cảm thấy nếu như còn không chịu phối hợp một chút, người đàn ôngkỳ quái này nhất định sẽ liên tục tái diễn lặp lại đoạn tuyên ngôn đủlàm người ta phải hộc máu, nhỏ giọng kêu một tiếng.
- A, cô békhả ái kia, đến đây đi, cùng nhau gọi tên của ta, cô sẽ phát hiện mị lực của thúc thúc không cách nào ngăn cản, đến đây đi, cùng nhau lớn tiếnghô lên Thiên…
- Thiên…
A Trạch nắm chặt áo khoác ngoài của Minh Diệu, thật bất đắc dĩ cùng Minh Diệu hô to một tiếng.
- Ân…lời kêu gọi của các ngươi ta đã nghe được, đến đây đi, người trẻtuổi, cầm lấy cái này, nó có thể giúp ngươi khu trừ hết thảy tà ác trởngại.
Người đàn ông kỳ quái gọi là Thiên không biết từ chỗ nàomóc ra một cây đuốc còn chưa đốt, phía trên tản ra mùi vị kỳ quái, MinhDiệu nhìn cây đuốc cảm giác mùi vị này rất quen thuộc, nhưng nhất thờilại nghĩ không ra.
- A, tôi nhớ ra rồi!
Một đạo linh quang hiện lên trong đầu Minh Diệu.
- Bây giờ hắn đang ở nơi nào?
Minh Diệu vội vàng ngẩng đầu nhìn người đàn ông kỳ quái đặt câu hỏi, lại phát hiện trong tầm mắt làm gì còn bóng người nào.
- Tên biến thái kia đi nơi nào?
Minh Diệu hỏi a Trạch phía sau.
- Tôi…tôi cũng không biết, tôi cũng không dám nhìn hắn, vừa chớp mắt đã không thấy được bóng người rồi.
A Trạch tựa hồ bị người đàn ông kỳ quái vừa rồi làm hoảng sợ không nhỏ.
- Hắn trở lại rồi s