Tác giả: Lão Thiên Thúc Thúc
Ngày cập nhật: 22:46 17/12/2015
Lượt xem: 1343714
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3714 lượt.
ao…
Minh Diệu nhìn cây đuốc trong tay lâm vào trầm tư.
- Cô ở đây chờ tôi!
Minh Diệu dùng Ly Hỏa Chú đốt cây đuốc, cây đuốc phát ra mùi hôi thối.
- Không, tôi muốn cùng anh đi vào, linh lực của tôi đã khôi phục được một chút, có thể giúp được chút gì đó. Hơn nữa chị họ của tôi còn ở bêntrong, tôi không yên lòng.
A Trạch kiên trì muốn cùng Minh Diệu đi vào.
- Vậy cũng tốt, đi theo tôi, không nên hành động thiếu suy nghĩ!
Minh Diệu giơ cây đuốt tiến vào vùng sương mù, a Trạch đi theo sát phía sau hắn.
Tựa hồ cây đuốc có loại ma lực đặc thù, sương mù chung quanh hai người nămbước đều tiêu tán sạch sẽ, không thể nhích tới gần. Bên trong sương mùMinh Diệu loáng thoáng có thể thấy được tia ánh sáng nhạt lóe lên phíatrước.
Hai người nơm nớp lo sợ theo tia sáng phía trước đi tới,đi gần hai mươi phút sương mù dần dần tản đi, cây đuốc cũng chầm chậmtan hết.
- Hô, rốt cục đi ra!
A Trạch che lỗ mũi, đối với nàng mà nói cây đuốc phát ra mùi hôi thối làm cho nàng căn bản không cách nào chịu được:
- Lửa này làm sao lại thối như vậy chứ, trong đó có thứ gì vậy?
- Chưa từng ngửi qua loại mùi vị này sao?
Minh Diệu cũng không quay đầu lại ném đi cây đuốc:
- Là mùi vị yêu khí!
- Yêu khí? Anh nói là mùi của yêu quái sao?
A Trạch không hiểu rõ những tri thức vượt xa thường thường người thường này.
- Đi thôi!
Minh Diệu không để ý tới vấn đề của a Trạch:
- Còn phải đi giải cứu Tiểu Manh với chị họ của cô đây.
Hai người đi tới bên cạnh chiếc xe dừng ven đường, Minh Diệu dùng một chai nước suối rút ra chút xăng bên trong xe.
- Lấy xăng làm gì?
A Trạch hỏi.
- Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, đây là một nữ quỷ bị người giết chết,bởi vì kẻ thù còn chưa chết hết làm oán khí trong lòng rất thịnh, lựclượng nàng oán hận lại đến từ chính thi thể của nàng, muốn tiêu diệtnàng chỉ tìm được thi thể của nàng mà thiêu hủy!
Minh Diệu quơ quơ chai xăng trong tay:
- Có nửa bình hẳn là đủ rồi.
…
Diệp Tiểu Manh cố gắng vùng vẫy, đồng thời đối kháng rét lạnh và trói buộc vô hình trên thân thể đúng là chuyện không dễ dàng.
- Ngô ngô ngô, ai tới giúp tôi một chút…
Diệp Tiểu Manh đột nhiên mò mẫm được đồ vật gì đó nằm trong túi quần.
- Chi nha…
Cửa phòng mở ra, a Trạch mang theo nụ cười đi vào:
- Diệp Tiểu Manh, cô làm sao rồi? Cảm thấy rất lạnh sao?
- A Trạch…nhanh, cùng mọi người rời khỏi nơi này lập tức, nơi này rất không thích hợp…
Diệp Tiểu Manh vội vàng nhắc nhở a Trạch.
- Có cái gì không đúng? Lạ ở chỗ nào? Nơi này rất tốt nha?
Trên mặt a Trạch vẫn mang theo dáng mỉm cười thân mật, nhưng Diệp Tiểu Manh lại cảm thấy nàng cười rất…giả dối.
- Cô…không phải a Trạch, cô làm gì a Trạch rồi? Cô là ai? Bạn của tôi đâu?
Diệp Tiểu Manh liên tiếp đặt câu hỏi làm a Trạch lớn tiếng cười.
- Ha ha ha ha ha…phản ứng của cô đúng là chậm lụt, quả nhiên lưu cô lạirất đúng, cô không có năng lực gì nhưng lại có linh lực không tệ, vừalúc có thể cho tôi dùng thời gian dài khống chế đi giết tên khốn kiếpphụ lòng kia.
A Trạch đứng lên, nụ cười thân cận biến mất, mái tóc ngắn đột nhiên càng ngày càng dài, dài tận đầu gối.
- Cô…cô…
Diệp Tiểu Manh cảm giác có một cỗ oán khí khổng lồ xen lẫn mùi hôi thối đậpthẳng vào mặt, cảm giác lạnh lẽo mãnh liệt làm nàng không cách nào nóinên lời.
- Tên đàn ông chết tiệt kia, hắn lừa ta, lừa cảm tìnhcủa ta, lừa thân thể của ta. Ta liều lĩnh đi yêu hắn, đi theo hắn, vìmuốn ở chung một chỗ với hắn mà bỏ qua hết thảy. Ta không để ý tới lờikhuyên can của mẹ ta mà nghĩa vô phản cố cùng hắn đi tới cái thôn này,vốn cho rằng hắn yêu ta, hắn có thể vĩnh viễn ở chung với ta, chỉ có hai người chúng ta, không có phiền não, không có phân tranh gia tộc, cứ như vậy bình thản trọn đời…
Gương mặt tái nhợt của cô gái tóc dài tràn đầy phẫn
hận cùng không cam lòng:
- Nhưng không nghĩ tới hắn lại lừa ta, hắn căn bản không có yêu ta, hắnchỉ căn cứ theo phân phó của gia tộc lừa gạt ta ra ngoài, để cho mẹ củata tìm ta khắp nơi, không có tinh lực đi tranh đấu với gia tộc bọn hắn…
- Cô nói chuyện này có quan hệ gì tới chúng tôi, chúng tôi cũng không cólàm chuyện gì có lỗi với cô, tại sao cô muốn hại chúng tôi chứ?
Diệp Tiểu Manh cố gắng vùng vẫy, tay trái đưa vào trong túi quần.
- Chỉ còn chút nữa thôi…
- Ta hận đàn ông, ta hận toàn bộ đàn ông trên thế giới này, đàn ông không có một kẻ nào là người tốt.
Nữ quỷ giống như bệnh tâm thần lớn tiếng kêu lên:
- Hắn bỏ ta một mình ở nhà tự mình đi đánh bài, căn bản không quan tâmchuyện sửa chữa nhà cửa, chỉ có một mình ta phải đi xem chừng những tênkhốn kiếp kia cất nhà. Nhưng thật sự không hề nghĩ đến, ta vừa đến nơiđây, ba người kia đã đánh ta ngất xỉu, chờ khi ta tỉnh lại, cảm giácthân dưới như bị tê liệt đau đớn, ba tên cầm thú kia cưỡng dâm ta. Talớn tiếng mắng bọn hắn, bọn hắn lại bắt đầu đánh ta, đánh cả thân thể ta bị thương, còn dùng khăn nhét vào miệng của ta. Ta không có cách nàolên tiếng, liền hung