Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

U Minh Trinh Thám

U Minh Trinh Thám

Tác giả: Lão Thiên Thúc Thúc

Ngày cập nhật: 22:46 17/12/2015

Lượt xem: 1343286

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3286 lượt.

hăng nhìn chằm chằm bọn hắn, không nghĩ tới ba têncầm thú kia lại dùng cây sắt đâm mù đôi mắt của ta. Bọn hắn thấy ta sắpchết, liền luống cuống dùng xi măng chôn ta trong vách tường, làm cho ta thành quỷ cũng không thể đi đầu thai, chỉ có thể ở bên trong căn nhàhoang phế này du đãng…
- Vậy…cô muốn bắt chúng tôi làm gì…
Diệp Tiểu Manh thấy cảm xúc của nữ quỷ ngày càng kích động, liền cố gắng dời đi đề tài, tranh thủ chút thời gian cho mình chạy trốn.
- Ha ha, các ngươi, không, đàn ông đều đáng chết, hai người đàn ông đi cùng cácngươi ta đã giết chết. Mà ba người đàn bà các ngươi…
Nữ quỷ vươn tay lạnh như băng vuốt ve mặt Tiểu Manh:
- Hai nàng cũng không có tác dụng gì, cũng giống như người đàn bà trướckia từng tới, linh lực trên người không mạnh, đi không thoát căn nhànày, mà cô thì bất đồng.
Trên mặt nữ quỷ lộ ra vẻ hưng phấn:
- Linh lực của cô rất mạnh, tôi muốn khống chế cô đi giết tên phụ lòng Triệu Quang Diệu kia.
- Không bằng cô thả chúng tôi đi, chúng tôi giúp cô báo cảnh sát có được hay không? Cảnh sát sẽ bắt hắn lại!
Diệp Tiểu Manh đề nghị nói.
- Không, ta muốn tự mình báo thù, ta muốn đích thân giết bọn hắn.
Mái tóc của nữ quỷ quấn quanh trên đùi Diệp Tiểu Manh, giống như những con rắn đang quanh quẩn ngọ nguậy từ từ bò đi lên.
- Không được qua đây!
Diệp Tiểu Manh dùng hết tất cả khí lực đem trương phù Minh Diệu cho nàng từ túi quần nâng lên trước mắt.
- A!
Một đạo kim quang thoáng hiện, nữ quỷ giống như bị dầu sôi giội trúng, thét lên chói tai bưng kín ánh mắt biến mất trong không khí.
Diệp Tiểu Manh cảm giác trói buộc trên người biến mất, nàng vội vàng bò dậy đem trương phù đeo trước ngực chạy ra cửa phòng.
- Thái Nhã Ngôn, Lý Tâm Di, các cô ở đâu?
Diệp Tiểu Manh vừa lớn tiếng hét lên vừa tìm kiếm đồng bạn.
Giống như vừa bị cúp điện, căn phòng chìm vào tối đen. Ảo ảnh biến mất, toànbộ những trang trí tinh mỹ đều không thấy gì nữa, hiện ra trước mặt Diệp Tiểu Manh chỉ là những dấu vết vách tường loang lổ cũ rách.
- Trả lời tôi đi…
Diệp Tiểu Manh mở căn phòng cuối hành lang, chỉ thấy có một sô pha nằm ngay giữa phòng.
- Nhã Ngôn, các cô ở chỗ này sao?
Diệp Tiểu Manh cảm giác bên trong căn phòng này nhất định có thứ gì đó, làm trong lòng nàng không ngừng run rẩy.
Một giọt chất lỏng sềnh sệch nhỏ lên trên mặt Diệp Tiểu Manh, nàng khôngkhỏi đưa tay sờ sờ. Chất lỏng dinh dính, có mùi tanh, là máu. Tiểu Manhngẩng đầu, một hình ảnh kinh khủng đập vào trong mắt nàng. Chu Tuấn bịvô số thanh thanh đính trên trần nhà, con ngươi trong hai hốc mắt đãbiến mất, chỉ có máu tươi tí tách từ trong hai hốc mắt trống rỗng nhỏxuống.
- A…
Diệp Tiểu Manh nhìn thấy người bạn học mấyphút trước còn vui vẻ nhưng bây giờ biến thành bộ dạng kinh khủng thếnày kinh hoàng lớn tiếng hét to.
- Đàn ông đều đáng chết hết…
Thanh âm nữ quỷ từ phía sau lưng truyền đến, mái tóc dài màu đen ghìm chặt cổ Tiểu Manh, tròng lên kim quang từ phù chú phát ra.
- Nhất tự chân ngôn, lôi!
Một đạo lôi quang từ trên trời giáng xuống, cắt đứt mái tóc nữ quỷ ghìm chặt Diệp Tiểu Manh.
Diệp Tiểu Manh thở hổn hển:
- A Trạch, cô không sao chứ?
- Yên tâm, không có chuyện gì. Xem ra cô đúng thật là vô dụng.
Lời nói lạnh băng của a Trạch làm Tiểu Manh cảm thấy trong lòng ấm áp không ít.
- Tiểu Manh, trương phù của cô đâu?
Minh Diệu vội vàng kéo Tiểu Manh ra phía sau.
- Ở đây!
Diệp Tiểu Manh đem phù chú tháo khỏi cổ đưa cho Minh Diệu.
- Phá!
Minh Diệu quát to một tiếng, linh lực rót vào phù chú, vạn đạo kim quang sáng rực căn phòng.
Nữ quỷ đem đầu tóc bao trùm toàn thân, vừa ngăn cản kim quang chiếu rọivừa thử công kích Minh Diệu đang cầm phù chú. Còn có một đoàn tóc đangngọ nguậy bò lên khỏi mặt đất như loài bò sát quấn tới.
- A Trạch, nhanh lên, chính là vách tường biến thành màu đen kia!
Minh Diệu vừa chống đỡ vừa quát a Trạch.
- Được, giao cho tôi!
A Trạch lại dùng thủ thế Nhất Tự Chân Ngôn.
- Lôi!
Đạo lôi quang đánh lên vách tường, lộ ra một lỗ thủng lớn, bên trong có một cỗ thi thể thối rữa tóc dài đen sẫm tản ra oán khí cùng mùi hôi thối.
- A…các ngươi sẽ không được chết tử tế…
Nữ quỷ thấy hài cốt của mình bị đào ra, điên cuồng công kích Minh Diệu,thậm chí không quản tới việc mình bị kim quang chiếu rọi toát ra khóitrắng.
- Trần quy trần, thổ quy thổ đi!
A Trạch đổ chai xăng lên trên thi thể thối rữa.
- Ly Hỏa, tật!
Minh Diệu phát ra một đạo hỏa cầu, thi thể lập tức thiêu đốt kịch liệt, mái tóc màu đen bởi vì lửa cháy phát ra mùi vị khét lẹt.
- Không…không…ta không cam lòng…
Nữ quỷ tránh né, dần dần ở trong không khí hóa thành một đống tro tàn.
- Cô không cam lòng vốn không sai, nhưng cô sai ở chỗ không nên thương tổn người vô tội.
Minh Diệu đốt một điếu thuốc:
- Rốt cục có thể nhẹ nhõm một chút rồi!
- A, a Trạch, còn chưa tìm được chị họ của cô với Lý Tâm Di, nhanh đi tìm thôi.
Diệp Tiểu Manh nhớ tới việc còn chưa t