Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

U Minh Trinh Thám

U Minh Trinh Thám

Tác giả: Lão Thiên Thúc Thúc

Ngày cập nhật: 22:46 17/12/2015

Lượt xem: 1343315

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3315 lượt.

rất nhiều những cái hũ cũ rách. Trênmiệng hũ đậy một nắp gỗ, dùng giấy niêm phong, phía trên nắp có cái lỗnho nhỏ, dính chút ít vết bẩn màu nâu, nhìn qua có chút giống máu.
- Đây là vật gì?
Từ Mẫn ở sau lưng khều Minh Diệu hỏi:
- Nhìn qua thật kỳ quái.
- Đây là nhà mấy đứa bé của tôi.
Lê Bàn Tử liếc mắt nhìn Từ Mẫn, vừa nhìn mới nhận thức, lúc này Lê Bàn Tửmới phát hiện người phụ nữ đi theo sau lưng Minh Diệu có khuôn mặt không tệ chút nào.
- Đáng tiếc…
Lê Bàn Tử thở dài một hơi:
- Nếu như cô sinh ra sớm hơn hai mươi năm thật tốt…
- Cái gì hai mươi năm?
Lời của Lê Bàn Tử làm Từ Mẫn hoàn toàn không hiểu.
- Đừng để ý tới hắn!
Minh Diệu thật khinh thường búng rơi tàn thuốc:
- Người này có bệnh “luyến đồng phích” (yêu trẻ con kiểu bệnh hoạn), không còn thuốc nào cứu được rồi!
- Cút đi, anh còn có mặt mũi nói tôi sao.
Lê Bàn Tử hung hăng nhổ bãi nước bọt trên mặt đất:
- Tôi nhổ vào, anh là tên “siêu cấp la lỵ khống” (yêu thích những cô bévị thành niên kiểu biến thái). Tôi chỉ bất quá là cung cấp không giansinh tồn cho những đứa trẻ này mà thôi.
- Đúng vậy đúng vậy, dùng lời lẽ hoa mỹ đi lừa gạt những quỷ hồn trẻ con bỏ vào bình, giam bọn họ bên trong, muốn dùng họ làm việc thì phóng ra, vừa hống vừa hăm dọa.Dùng xong lại nhốt trở vào, thỏa mãn tâm lý biến thái của mình.
- Thúi lắm, những đứa trẻ ngoan này đều tự nguyện sống ở chỗ này của tôi, không có một ai bị bắt buộc đi theo tôi cả, không tin anh hỏi đi!
Gương mặt Lê Bàn Tử càng ngày càng trướng đỏ.
- Nhốt bên trong bình dùng giấy niêm phong bịt lại, để cho họ giúp anh đi làm việc đánh người. Có bản lĩnh anh thả họ ra đi, chúng ta một đốimột!
Minh Diệu thật khinh miệt nhíu mày.
- Anh…anh…anh…Anh còn không phải cũng như vậy, siêu cấp la lỵ khống, không riêng khống la lỵ, ở nhà anh còn nuôi một cô bé. Hừ hừ, anh nuôi cô bé kia cũng đã sắp hai mươi tuổi rồi đi, đến bây giờ vẫn còn bộ dáng của một học sinhtrung học đệ nhất cấp, nhất định anh đã hạ xuống trên người cô bé loạiphù kỳ quái gì đó, không cho cô bé khỏe mạnh trưởng thành, thỏa mãn tâmlý biến thái của mình!
Lê Bàn Tử không nhường một bước.
- Tôi cảnh cáo anh, không được phỉ báng tôi, nói cũng không thể nói lung tung!
Cổ Minh Diệu cũng trướng đỏ.
- Như thế nào, anh đánh tôi sao, không sợ chết anh cứ tới đánh tôi đi, tới đi tới đi!
Lê Bàn Tử lay động thân thể, thịt béo trên người không ngừng phập phồng giống như sóng biển, chỉ
bất quá loại sóng biển này không tồn tại chút mỹ cảm.
Từ Mẫn ở một bên nghe hai người từ lúc ban đầu chỉ trích nhau cho tới lúccãi vã suốt nửa giờ, nói tới nói đi hai người chỉ đem chuyện hư hỏng kia lăn qua lộn lại biến đổi từ ngữ quở trách đối phương. Bởi vì lúc trướcđã đáp ứng Minh Diệu sẽ không lên tiếng nói nhiều, Từ Mẫn cũng đành phải nhẫn nhịn. Nhưng hai người đàn ông biến thái này tựa hồ càng ngày càngthêm dũng cảm, không hề có chút ý tứ muốn dừng lại. Minh Diệu từ trongtúi quần móc ra một đống phù lục hù dọa Lê Bàn Tử, Lê Bàn Tử cũng khôngchút yếu thế, những chiếc bình trong phòng thùng thùng vang lên khôngngừng, nắp gỗ không ngừng va chạm lanh canh, phảng phất như quỷ hồn bêntrong đều muốn phá bình bay ra.
- Tất cả im miệng cho tôi…
Từ Mẫn thật sự không còn nhịn nổi, khí vận đan điền dùng hết khí lực toàn thân hét to một tiếng.
Tựa hồ là thanh âm Từ Mẫn thật sự quá lớn, hai người Minh Diệu cùng Lê BànTử đều ngây ngẩn, những chiếc bình trên kệ cũng ngừng lại, trong nhà đột nhiên an tĩnh tới mức rơi cây kim cũng có thể nghe thấy.
Phích nước nóng màu xanh biếc đặt trên mặt đất phát ra một tiếng nổ vang, nước bắn ra ngoài, xem ra là hoảng sợ nổ tung.
Nhìn thấy hai người sững sờ nhìn nàng, trên mặt Từ Mẫn đột nhiên đỏ bừng.
- A…ân!
Từ Mẫn hắng giọng, làm ra vẻ nhưng không hề lúng túng:
- Có thể nói về chính sự trước hay không…
Câu nói phía sau có chút hơi lo lắng ngại ngần.
- A, tôi đã quên!
Bộ dạng như không tim không phổi của Minh Diệu làm Từ Mẫn rất muốn hunghăng đập lên đầu hắn một cái, nhưng có lẽ do có mặt mập mạp tại đây nênTừ Mẫn đành nhẫn nhịn lại.
- Mập mạp, trước tiên nói về chính sự đi đã!
Minh Diệu ngồi xuống, phảng phất như chuyện mới phát sinh vừa rồi hoàn toàn không hề xảy ra.
- Tôi có được ích lợi gì?
Lê Bàn Tử cũng làm ra bộ dạng vô cùng bình tĩnh.
- Anh giúp tôi làm xong chuyện này, tôi để Hoài Tố ở lại chỗ anh một tuần thế nào?
Minh Diệp đưa ra điều kiện mà Lê Bàn Tử không cách nào cự tuyệt.
- Nói phải giữ lời đó!
Nước dãi của Lê bàn tử đã sắp sửa chảy luôn ra ngoài.
- Dĩ nhiên!
Minh Diệu đáp ứng một tiếng, hoàn toàn không có chút ý tứ do dự.
- Dù sao Hoài Tố đang ở thời kỳ ngủ say, dù đặt nhẫn ngọc lại đây thêmmột tháng cũng không có vấn đề gì, thuận tiện còn có thể làm cho tên mập mạp này bỏ công sức giúp Hoài Tố khôi phục lại linh lực, một công đôiviệc.
Trong lòng Minh Diệu đánh tính toán.
- Anh không có âm mưu gì sao?
Lê Bàn Tử thấy Minh Diệu