Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

U Minh Trinh Thám

U Minh Trinh Thám

Tác giả: Lão Thiên Thúc Thúc

Ngày cập nhật: 22:46 17/12/2015

Lượt xem: 1343311

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3311 lượt.

bệch:
- Tôi liều mạng làm cho mình tỉnh táo lại, tôi muốn chạy trốn ra cửa,nhưng phát hiện không làm sao mở được cửa phòng. Thi thể kia cách tôicàng ngày càng gần, tôi thấy không mở được cửa nên chạy sang nơi kháctrốn, cách thi thể rất xa, lưng dựa vào tủ lạnh, không ngờ động tác củathi thể kia thật nhanh, một quyền đánh tới, tôi cúi đầu trốn tránh, chợt nghe được một tiếng vang lớn, tôi vừa nhìn lại thì thấy tủ lạnh bị đánh ra một lỗ thủng thật lớn, tôi nghĩ nếu bị đánh thẳng vào người khôngphải sẽ bị chết ngay lập tức sao. Tôi liền chạy trốn, thật không nghĩtới động tác của thi thể càng lúc càng nhanh, nhìn thấy nó đánh tới tôivội vàng kéo một cửa tủ lạnh để ngăn cản nó, nhưng một quyền của nó đánh xuyên tủ lạnh bằng thép tấm hất văng tôi ra, tôi lập tức ngất xỉu,chuyện sau đó tôi hoàn toàn không hay biết gì nữa.
- Được rồi, đừng nói nhiều lời quá, nghỉ ngơi thật tốt đi thôi!
Minh Diệu cắt đứt lời miêu tả của Cung pháp y, lặng lẽ lôi kéo tay áo của Từ Mẫn.
- Yên tâm đi, an tâm dưỡng thương, chuyện bên cục cảnh sát tôi giúp anh nghĩ cách giải thích.
Từ Mẫn biết Minh Diệu nhất định có mấy lời không tiện nói trước mặt Cung pháp y, liền dặn Cung pháp y nên nghỉ ngơi cho tốt.
Hai người đi ra khỏi phòng bệnh.
- Bây giờ không có ai rồi, nói đi!
- Chuyện này chị đừng nên tiếp tục điều tra nữa.
Minh Diệu nghiêm túc nhìn Từ Mẫn.
- Tại sao? Chuyện này không thể được, tôi nhất định phải điều tra chân tướng.
Từ Mẫn trả lời như đinh chém sắt.
- Những loại chuyện này không phải người bình thường như chị có thể quảnđược rồi, bên trong dính dấp rất nhiều thứ, chính tôi cũng không dám nắm chắc.
- Cậu nói chính cậu cũng không dám nắm chắc, cậu thật đang cho rằng mình là thiên sư sao, biết bắt cương thi sao? Cậu chỉ bất quálà một tiểu thần côn hỗn cơm ăn mà thôi. Không để cho tôi quản, một mình cậu có thể bảo vệ được mình sao? Dù gì tôi vẫn còn có súng đây!
Từ Mẫn không đồng ý ý nghĩ của Minh Diệu.
- Nơi này có rất nhiều đồ vật siêu tự nhiên, thủ đoạn cùng biện pháp củacảnh sát chỉ vô dụng. Đạn cũng chưa chắc tạo được công dụng tốt đâu.
Minh Diệu thấy Từ Mẫn kiên quyết cảm thấy vô cùng nhức đầu.
- Không được, chuyện này tôi quản định rồi. Cậu nói phá môi cũng vô ích.
Từ Mẫn làm việc luôn thích đến nơi đến chốn, rất chán ghét phải bỏ dở nửa chừng.
- Hơn nữa chuyện này là do tôi tới tìm cậu hỗ trợ, chính mình lại bất kểbỏ mặc cho cậu đi thu thập cục diện rối rắm, như vậy còn được sao?
Thật ra trong lòng Từ Mẫn không chút yên tâm để mặc một mình Minh Diệu đi tra xét chuyện này.
Minh Diệu dù có nói thế nào cũng không cách nào khuyên được Từ Mẫn.
- Được rồi, vậy chị muốn đi điều tra với tôi cũng được, nhưng chuyện gì chị cũng phải nghe theo tôi!
Minh Diệu thật sự không còn cách nào, không thể làm gì khác hơn là thỏa hiệp.
- Được, nhưng cậu không được làm chuyện gì trái với pháp luật.
Từ Mẫn ít nhiều biết được chút thủ đoạn của Minh Diệu, những chuyện xâmnhập gia cư bất hợp pháp, đe dọa gì gì…đều là chiêu số mà hắn thườngdùng.
- Hô…Vốn đã gặp đủ chuyện phiền phức, lại tăng thêm đại phiền toái như chị nữa…
Minh Diệu xoay người nhỏ giọng lầm bầm.
- Cậu đang nói gì đó?
Từ Mẫn không nghe rõ lời nói của Minh Diệu.
- Không có chuyện gì, tôi đang suy nghĩ tiếp theo chúng ta nên làm gì bây giờ.
Minh Diệu chuyển hướng đề tài:
- Tôi dẫn chị đi gặp một tên mập mạp!
- Lại là mập mạp, tại sao hôm nay luôn xen lẫn với mấy tên mập mạp vậy chứ!
Từ Mẫn buồn bực đi theo Minh Diệu ra khỏi bệnh viện.


- Rốt cục cậu muốn đưa tôi đi đâu đây?
Minh Diệu lái xe của TừMẫn chạy nhanh trên đường, cảnh sắc hai bên càng ngày càng hoang vu, TừMẫn có cảm giác mình giống như đang bị lừa mang đi bán.
- Yêntâm, tôi sẽ không tìm khe suối nào đó đem chị bán đi đâu, muốn bán cũngphải bán mấy trái quýt nhỏ, đầu năm nay la lạ tương đối đáng giá, thụcnữ đã không ai cần rồi. Huống chi toàn thân chị từ trên xuống dưới chẳng có chỗ nào có giá trị lợi dụng để bán, bán chị chỉ biết lỗ vốn mà thôi.
Minh Diệu vừa lái xe vừa chế nhạo Từ Mẫn.
- Cái gì, nhìn tôi không đáng yêu hay sao, cậu nói lại cho rõ ràng cho tôi!
Nghe xong lời hắn nói Từ Mẫn giận tím mặt, hung hăng gõ mạnh lên đầu Minh Diệu.
- Wow, đau quá đi!
Minh Diệu sợ sờ đầu, mơ hồ sưng một khối u lớn:
- Thật quá bạo lực đi thôi, chị dữ như vậy làm sao ai dám cưới chị đây!
- Ai cần cậu lo!
Từ Mẫn có chút tức giận quay đầu đi, chồng nàng rời đi đối với Từ Mẫn mà nói vẫn là một vết sẹo đau đớn trong lòng.
Minh Diệu cũng biết mình nói sai lời, le lưỡi ngậm miệng lại.
- Đến rồi, xuống xe đi!
Minh Diệu dừng xe trước một dãy nhà trệt có vẻ lộn xộn chắp vá.
- Đây là đâu vậy?
Cho tới bây giờ Từ Mẫn chưa từng đi qua loại địa phương vắng vẻ này, tựa hồ nơi này đã bị người đời quên lãng, trên con đường nhỏ trống trải nhìnkhông thấy một bóng người.
- Đừng hỏi nhiều như vậy, đi theo tôi là được!
Minh Diệu đi vào một ngõ hẻm.<