Tác giả: Thẩm Thương My
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1341791
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1791 lượt.
n công việc của cô: “Cậu định khi nào đi làm?”.
“Van chưa nghỉ đủ”.
“Cậu sẽ không cho mình nghỉ mãi thế chứ?”.
“Điều này thì không nói trước được”.
“Cậu không giống với những cô gái sống ở thành phố một chút nào”.
“Sao cậu lại nói thế?”. “Cậu không lo lắng. Nghe nói những cô gái sống ở thành phố nếu bị thất nghiệp ở nhà thì sẽ lo lắng đến phát điên lên”.
Thuần Khiết bật cười kinh ngạc: “Thì ra cậu hiểu phụ nữ như thế, thật khiến mình ngạc nhiên”.
Tiêu Ức Sơn cũng cười: “Đọc được quan điểm của các chuyên gia trên báo”.
“Thực ra cũng không phải là mình không lo lắng, chỉ là không đến mức dữ dội như thế. Mình không quá cầu toàn trong cuộc sống, chỉ cần bản thân thấy vui là được. Người ta nói tiền không bao giờ là đủ, cuộc đời ngắn ngủi mà..
Câu nói này khiến cô nghe cũng phải bật cười.
Hai người nói chuyện một lúc rồi Tiêu Ức Sơn cúp máy.
Thuần Khiết gập điện thoại, vứt sách sang một bên, nhắm mắt thở phào.
Cô thấy mình vẫn chưa nghỉ ngơi thoải mái. Pha một ấm trà, nằm trên sofa đọc một cuốn sách từ đầu đến cuối hoặc xem phim cả ngày, không cần nghĩ đến chuyện gì. Cô chưa từng có những ngày như thế. Cô không lo về tiền, cũng không tiêu tiền bữa bãi. Cô biết khả năng của mình, cũng biết giới hạn ở đâu. Cô bật máy tính, từ từ thưởng thức những bộ phim hay mà mình đã down từ lâu nhưng chưa có thời gian xem.
Cho dù thế nào, có thể thức đêm mà không phải lo lắng, bận tâm đến bất cứ điều gì đối với hầu hết mọi người mà nói là một việc làm xa xỉ.
Cứ như vậy suốt hai ngày, đến ngày thứ ba, bỗng nhiên cô nhận được điện thoại của giám đốc nhân sự Vincent tỏ ý muốn mời cô tiếp tục làm việc cho tòa soạn. Điều này quả thực quá bất ngờ, cô suy nghĩ một lúc rồi hỏi: “Là ý của chủ biên sao?”.
“Tôi không rõ lắm, tôi nhận được chỉ thị từ tổng biên tập”.
“Ồ”. Cô chần chừ một lúc rồi hỏi: “Tổng biên tập không thay người chứ?”.
“Ha ha...”. Vincent bật cười trong điện thoại: “Không. Nhưng gần đây tòa soạn tiến hành điều động nhân sự, tổng biên tập thấy cô nghỉ việc là một quyết định sai lầm, hi vọng cô có thể quay lại”.
Thuần Khiết suy ngẫm một lúc rồi nói: “Xin cho tôi suy nghĩ một chút”.
Vincent cười nói: “Không vấn đề, hi vọng cô có thể suy nghĩ thận trọng. Suy nghĩ xong rồi thì gọi điện cho tôi”. “Ok”.
Thuần Khiết cúp máy, nghĩ lại chuyện này từ đầu đến cuối, cảm thấy có chút kì lạ.
Cô không muốn coi nhẹ bản thân, tự nhận mình có chút tài năng. Nhưng những nhân viên có tài mà nghỉ việc không phải là ít, sao lại chỉ hi vọng mình cô quay lại? Như thế chẳng phải là khiến giám đốc Giang khó xử sao? Cô không thể nghĩ ra một lí do hợp lí, không kìm được muốn kể chuyện li kì này với người khác. Cô cầm điện thoại, gọi điện cho Phong Bính Thần. Nhưng anh tắt máy. Cô lại nghĩ một lúc rồi gọi cho Lisa. Cô ấy vốn nắm bắt thông tin rất nhanh, có lẽ có thể cho cô chút gợi ý.
Kết quả là Lisa không những không hề biết chuyện mà còn vô cùng ngạc nhiên. Trí tò mò trỗi dậy, liền hẹn cô đi ăn cơm: “Bọn mình lâu lắm không gặp nhau, hay là buổi tối cùng đi ăn nhé”.
“Cũng được, dù sao mình cũng không có việc gì”.
“Tháng trước mình đi phỏng vấn thấy có một nhà hàng Tây Ban Nha rất ngon”.
“Có cần đặt chỗ không?”.
“Để mình đặt cho, mấy giờ?”.
“Mình lúc nào cũng được, cậu về lúc nào thì đặt lúc Hai người hẹn thời gian và địa điểm rồi cúp máy.
Buổi tối đến nhà hàng, vừa gặp nhau là lập tức buôn chuyện này.
Lisa nói: “Mình thấy tám chín phần là ý của Catherine. Biên tập mới không làm được việc, đã bị chị ấy mắng cho phát khóc nhiều lần rồi. Tâm trạng của chị ấy gần đây cứ như là bước vào giai đoạn tiền mãn kinh sớm ý..
Thuần Khiết bật cười, ngoài miệng không nói gì nhưng trong lòng không tin.
“Tổng biên tập căn bản không quan tâm. Nếu thật sự để tâm đến cậu thì ngay từ đầu đã không thể để cậu đi. Nếu ông ta lên tiếng thì sao Giang Văn dám sừng sộ chèn ép cậu?”.
“Đúng vậy”. Thuần Khiết gật đầu.
“Thế cậu có định quay lại không?”.
“Chưa biết được, mình thấy rất kì lạ”.
“Có nói là sau khi quay lại làm ở vị trí nào không?”.
Thuần Khiết sững người, sau đó lắc đầu: “Không, lẽ nào còn thăng chức cho mình?”.
“Dĩ nhiên là có thể chứ, không biết chừng thăng lên làm giám đốc ấy chứ!”.
Thuần Khiết không khỏi bật cười, khiêm tốn nói: “Mình giữa đường xuất gia, lại không có nhiều kinh nghiệm...”.
Lisa bật cười, thản nhiên nói: “Chỉ cần ở trên có người nâng đỡ cậu thì chuyện gì cũng xong. Hàng ngày Giang Văn làm việc gì không phải là cậu không biết. Cậu còn tưởng cô ta có tài năng gì thật sao, đó đều là sáng kiến của cấp dưới mà thôi”.
Thuần Khiết cười, vẫn chưa đáp lại thì bồng nhiên cô ấy lại chuyển chủ đề: “Có điều, với tính cách của cậu thì e là không làm được thật. Cậu không giỏi giao tiếp, cũng không tích cực, đã bỏ lỡ rất nhiều cơ hội...”.
Thuần Khiết sững người một lúc rồi nói: “Mình bỏ lỡ cơ hội gì?”.
Lisa nói: “Lâu rồi thì không nói nữa, gần đây thì có hai cơ hội rất tốt, cậu đều không nắm lấy. Thứ nhất là Tiêu Ức Sơn. Hiện nay anh ta là