Tác giả: Thẩm Thương My
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1341650
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1650 lượt.
ho lúng túng.
Phong Bính Thần thấy cô ngượng ngùng, liền đánh trống lảng: “Chắc là em đói rồi, muốn ăn gì?”.
Thuần Khiết nghĩ một lúc rồi nói: “Cá, rau”.
“Còn gì nữa
“Thêm một bát canh gà nấm nữa. Thế thôi”.
Phong Bính Thần nhấc điện thoại, căn dặn quản gia một hồi. Anh còn gọi thêm một suất cánh gà nướng rượu vang. Thuần Khiết thầm cảm thấy hổ thẹn. Gậy massage sẽ không phục vụ chu đáo, tận tình như thế này. Cô cảm thấy hổ thẹn vì sự bộp chộp của mình. Nói một cách chính xác hơn, cô cảm thấy mình đã làm tổn thương anh, mà điều này hoàn toàn không phải là ý của cô. Nhưng muốn cô nhận thức bản thân mình một cách đúng đắn thì cần phải có thêm thời gian.
Chú thích:
(*) “Dục tốc tắc bất đạt” là một vế trong câu nói nổi tiếng của Khổng Tử trích trong “Tử lộ” của Luận ngữ: “Vô dục tốc, vô kiến tiểu lợi. Dục tốc tắc bất đạt, kiến tiểu lợi tắc đại sự bất thành”. Nghĩa là: Chớ muốn mau, chớ thấy lợi nhỏ. Muốn mau thì không đạt, thấy lợi nhỏ thì việc lớn không thành. Ý này được đúc kết trong câu thành ngữ “Dục tốc bất đạt”.
Thủ đoạn mê hoặc
Tối hôm ấy sau khi về nhà, Thuần Khiết mở điện thoại thì nhận được tin nhắn của Tiêu Ức Sơn hỏi cô đã về đến nhà an toàn chưa, bởi vì đến giữa chừng thì không nhìn thấy cô trong bữa tiệc. Lúc ấy cô mới biết tối hôm qua Phong Bính Thần không hề nói gì với Tiêu Ức Sơn.
Cô muốn nhắn lại cho anh nhưng lại không biết nên nói gì, vì thế quyết định không nhắn lại nữa.
Vệ sinh cá nhân xong, cô nằm trên giường, ngây người nhìn trần nhà.
Vừa ngủ trên giường của người khác rồi lại ngủ trên giường của mình, cuối cùng có thể cảm nhận được sự khác biệt. Nhớ lại nơi ở của người khác, so sánh với nơi ở của mình, thế nào là ưu việt, cách điệu, phẩm vị, cuối cùng cô đã được chứng kiến. Những câu nói nhảm nhí như con người ai cũng bình đẳng như nhau đều là phù du. Cô than vãn một hồi rồi lại nhớ lại những gì đã xảy ra tối qua.
“Cậu đi cùng Phong Bính Thần đúng không?”. Anh thẳng thắn hỏi.
Thuần Khiết không quen lắm với phong cách thẳng thắn đó của anh nhưng vẫn thừa nhận. Đồng thời thêm một câu nói dối: “ừm, bọn mình đi ăn đêm. Thật ngại quá, không chào cậu một tiếng..
“Không tìm thấy cậu, anh chàng họ Phong cũng mất tích, mình nghĩ có lẽ hai người đi cùng nhau. Cậu biết anh ta đang đầu tư vào điện ảnh chứ?”.
“Tối qua anh ta có nhắc đến chuyện đó, nói là mời cậu đóng phim. Đúng rồi, bộ phim tên là gì?”.
“Không biết”. Giọng nói của Tiêu Ức Sơn nghe có vẻ vô cùng bất mãn: “Ngay cả kịch bản mình cũng chưa nhìn thấy mà đã kí hợp đồng rồi, còn sắp xếp cho mình hai thầy dạy, trong mấy tháng sau đó phải theo học những kĩ năng cơ bản, khiến cho lịch trình của mình dày đặc. Mình sắp điên
Lần đầu tiên Thuần Khiết nghe thấy Tiêu Ức Sơn tức giận oán trách như vậy, không kìm được cười nói: “Cậu không thích đóng phim sao?”.
“Không thích!”.
“Nhưng mình nhớ cậu đã từng đóng một bộ phim..
“Đó là vai khách mời, chỉ có một hai lời thoại”.
“Lẽ nào trước đó cậu không hề hay biết?”.
“Không biết. Anh ta đưa ra mức cát-xê khiến công ti không thể từ chối”.
“Woa..Thuần Khiết ồ lên. Cô rất tò mò về mức cát-xê này nhưng nghĩ đến bí mật thương mại nên cũng không làm khó anh: “Kiếm được tiền cũng tốt mà.. ”
“Nhưng mình không biết mình phải đóng vai gì? Kịch bản có hay không? Tình tiết có hấp dẫn không? Mình có thích hay không? Không thể tùy tiện đóng một bộ phim không ra gì, phải không? Một chút võ thuật cơ bản minh cũng không biết, sao có thể đóng phim hành động được chứ? Rõ ràng là anh ta đang cố tình chơi xỏ mình..
Giọng nói của anh vô cùng tức giận, than vãn một tràng dài không khiến Thuần Khiết đồng cảm mà ngược lại khiến cô buồn cười. Cô không thể tưởng tượng được dáng vẻ của một Tiêu Ức Sơn vốn lạnh lùng hờ hững đột nhiên phát điên lên sẽ như thế nào.
Cô nhịn cười an ủi anh: “Chẳng phải họ đã mời người dạy cậu rồi sao? Chăm chỉ học là được..
“Cái gì? Hình như cậu thích bênh vực anh ta, hai người tiến triển đến mức nào rồi?”.
“Đâu có! Chỉ là bạn bình thường”. Thuần Khiết nhanh chóng phủ nhận, nói mà bản thân cũng có chút chột dạ: “Cậu nghĩ mà xem, có tên ngốc nào dùng tiền để chơi xỏ ai đó chứ?”.
“Mình thấy anh ta rất giống tên ngốc đó”.
“Ha ha”. Thuần Khiết bật cười: “Hợp đồng đã kí rồi, bây giờ cậu oán trách cũng vô ích. Nói thật mình rất mong chờ phim của cậu. Trên mạng cũng có rất nhiều fan hi vọng cậu ‘lột xác’. Thử sức một chút cũng tốt, không biết chừng cậu sẽ thích đóng phim đấy”.
Tiêu Ức Sơn cũng biết họp đồng đã kí, oán trách cũng vô ích. Giám đốc và ông bầu cũng đã phân tích một cách tương đối toàn diện với anh, những gì cần nói đều đã nói rồi nhưng anh rất bực tức, muốn tìm ai đó để trút nỗi bực dọc trong lòng. Than thở với Thuần Khiết xong, tâm trạng khá hơn một chút nhưng vẫn không quên nhắc nhở: “Nhất định cậu phải chuyển lời của mình tới tay họ Phong kia rằng hắn là đồ khốn”.
Thuần Khiết mỉm cười nhận lời.
Tiêu Ức Sơn lại quan tâm đế