Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

1000 Nụ Hôn Nồng Cháy

1000 Nụ Hôn Nồng Cháy

Tác giả: Thẩm Thương My

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 1341654

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1654 lượt.

iễn cảnh có hấp dẫn như thế nào. Huống hồ cô không hề khó khăn túng thiếu tới mức không có tiền tiêu. Cô vẫn còn lựa chọn khác. Tính cách của cô quá bảo thủ, sợ mạo hiểm, hoặc là không biết nắm bắt cơ hội giống như Lisa nói.
Ba tiếng sau, không khí của quán bar bắt đầu nóng lên. Sau đó Lisa bắt đầu thấy ngứa ngáy chân tay, ánh mắt cũng phân tán, không chú ý đến Thuần Khiết nữa.
Tiếng nhạc ở quán bar quá ồn ào, tạo cơ hội cho những người muốn nói chuyện càng gần nhau hơn. Đây là một trong những lí do khiến Thuần Khiết ghét quán bar. Cô sợ nhất là những người đàn ông nồng nặc mùi rượu, thuốc nhưng lại tự tin quá mức đến bắt chuyện với mình, như thế chẳng khác nào hun sống cô.
Vì bữa tối ăn ít nên đến nửa đêm, cô cảm thấy có chút đói bụng, liền ra ngoài tìm chút gì ăn. Gió đêm cũng nóng rát, nhưng dù sao thì cũng không có mùi cồn trong quán bar và tiếng nhạc inh tai nhức óc.
Hai bên đường là hàng cây cổ thụ, gần như toàn bộ dãy phố đều là quán bar và hộp đêm. Cô đi bộ mấy chục mét, cuối cùng phát hiện một hàng đồ nướng trong ngõ. Cửa hàng tuy nhỏ nhưng rất đông khách, rất nhiều người đang xếp hàng. Thuần Khiết xếp sau cùng. Phía trước có một người đàn ông to lớn mua một túi thịt, đang định đi thì bỗng nhiên dừng lại: “ơ, cô Chân...”.
Thuần Khiết ngẩng đầu, thì ra là Leon, ông bầu của Tiêu Ức Sơn. Cô vội cười và nói: “Trùng họp vậy sao”.
“Đúng vậy, tôi và mấy người bạn đang ở quán bar Khải Tán, Prince cũng ở đó, cô có muốn qua đó chơi không?”.
“Dạ thôi, tôi cũng đi với bạn”.
“Cô ở quán nào?”.
“B.C, à, Bonnieand Clyde”.
“Vậy tôi đi trước đây”. “Tạm biệt”.
Thuần Khiết vẫy tay tạm biệt ông ta rồi tiếp tục xếp hàng.
Năm phút sau, cô xách thịt xiên về, bồng nhiên điện thoại đổ chuông. Cô mở điện thoại ra xem, không phải là Tiêu Ức Sơn như cô tưởng, mà là một người mà cô tuyệt đối không nghĩ tới - bố cô. Đã ít nhất nửa năm nay ông không gọi điện cho cô, không biết có chuyện gì mà ông lại gọi cho cô vào lúc mười một giờ đêm thế này?
Cô suy nghĩ một lúc rồi lập tức gọi lại.
Vừa nghe điện thoại, câu đầu tiên mà bố cô nói là: “Lâu lắm rồi con không gọi điện thoại về, dạo này bận lắm sao?”. Giọng nói nén xuống, Thuần Khiết nghe mà cảm thấy có một vẻ uy nghiêm theo kiểu khoa trương thanh thế.
Nhiều năm trước, đối với cô ông là một người rất uy nghiêm. Nhưng theo năm tháng, cô đã có thể kéo dài khoảng cách về mặt tình cảm. Khi nhìn lại ông, hình tượng cao lớn đã sụp đổ. Cô không còn tôn sùng ông nữa. Thậm chí cô không thích giọng điệu vừa mới mở miệng đã trách móc của ông, nhưng cô không bộc lộ ra ngoài, chỉ ngoan ngoãn nói: “Hơi bận một chút, muộn thế này rồi bố vẫn chưa đi nghỉ ạ?”.
“Ừ”.
“Mọi người ở nhà vẫn khỏe chứ ạ?”.
“Vần thế”.
Im lặng một lúc, cô lại hỏi: “Thành tích học tập của Dực Phi thế nào ạ?”.
“Rất tốt! Năm sau thi đỗ đại học không thành vấn đề, nhưng bố định cho nó đi du học”. Nhắc đến con trai, giọng nói của ông vui vẻ hẳn lên, rõ ràng là rất tự hào. Bên cạnh có tiếng phụ nữ giục ông nói vào trọng tâm. Ông liền hỏi: “Vấn đề cá nhân của con giải quyết chưa?”.
Thuần Khiết sững người, cô không xác định được vấn đề cá nhân mà ông nói có phải muốn chỉ vấn đề tình cảm không. Bởi vì từ trước tới nay ông chưa bao giờ hỏi đến. Nhưng câu tiếp theo là: “Có bạn trai chưa?”.
Cô thật sự ngỡ ngàng. Quan hệ của hai bố con cô không hề thân mật, thậm chí có chút xa cách, nên cô cảm thấy tương đối khó xử. Cô nghĩ một lúc rồi nói sự thật: “Chưa ạ”.
“Con cũng không còn nhỏ tuổi nữa, nên suy nghĩ vấn đề đó”.
Thuần Khiết không nói gì, chờ câu tiếp theo. “Lúc nào về nhà một chuyến nhé. Dì Lam muốn giới thiệu bạn trai cho con ”.
Dì Lam giới thiệu bạn trai cho cô?
Ý nghĩ đầu tiên của Thuần Khiết là buồn cười. Cô cũng
Bố nghe thấy tiếng cười của cô, nhầm tưởng rằng cô đang vui nên giọng nói ôn hòa hơn một chút: “Tục ngữ nói trai lớn dựng vợ, gái lớn gả chồng. Con đã hai sáu, hai bảy tuổi rồi, ở tuổi của con”.
Nói đến đây, bồng nhiên trong điện thoại chuyển sang giọng phụ nữ, tươi cười khoa trương rồi nói: “Thuần Khiết à, dì Lam đây, ha ha... Dì nói với con nhé, cậu đó tất cả đều tốt, làm việc cho một công ti tư vấn đầu tư, lương mấy chục vạn một năm, cuối năm còn chia hoa hồng. ”
Sau đó dì ta nói những gì Thuần Khiết không hề nghe.
Cô chỉ thấy rất ngạc nhiên, mẹ kế lại quan tâm đến chuyện đại sự suốt đời của cô? Đúng là chuyện lạ! Một người đàn ông điều kiện tốt như vậy sao không giữ lại cho con gái của mình mà lại ưu ái cho cô? Hội chứng tiền mãn kinh? Hay là quá nhàn rỗi? Khoan đã, hoặc là lo lắng cô không lấy chồng sẽ phải chia tài sản của bố, vì thế mới nhiệt tình thu xếp cho cô? Đúng vậy, cô là như vậy, không sợ dùng những ý nghĩ xấu xa nhất để suy đoán về dì ta.
Hứa Lam thấy cô không nói gì, liền nói: “Con đang nghe đấy chứ?”.
“Đang nghe ạ”.
“Điều kiện đối phương tốt như vậy, con nhất định phải về xem thế nào, tháng này có thời gian không?”.
“Không ạ”.
“Vậy thì tháng sau nhé..
“Tháng sau cũng không về được ạ”.
Giọng nói