XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

1000 Nụ Hôn Nồng Cháy

1000 Nụ Hôn Nồng Cháy

Tác giả: Thẩm Thương My

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 1341657

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1657 lượt.

hiều comment nhưng gần như đều nói về hôn lễ giữa hai người Phong Đường. Còn thông tin kia hoàn toàn không được bạn đọc trên mạng chú ý tới.
Cuối cùng cô cũng dễ chịu hơn một chút. Đứng dậy vào nhà vệ sinh tắm rửa rồi đi ngủ.
“Có gì không yên tâm?”.
“Ngộ nhỡ trên đường gặp yêu râu xanh thì làm thế nào?”.
Thuần Khiết bật cười và nói: “Thế thì hai người có thể kết nghĩa kim lan”.
Phong Bính Thần cũng không nhịn được cười: “Thế mà em cũng nghĩ ra được. Trên đời này làm gì có ai xứng đáng để kết nghĩa kim lan với anh. Cho dù là yêu râu xanh thì anh cũng là người đẹp trai nhất, nho nhã nhất trong các yêu râu xanh”.
Thuần Khiết không thể chịu đựng được sự tự tin thái quá của anh, quay người đi, một lúc sau mới hỏi: “Mấy hôm nay anh làm gì?”.
Phong Bính Thần ôm cô từ phía sau, cằm chạm vào vai cô, mái tóc xoăn dày bồng bềnh trên cổ cô, thỏa mãn thì thầm: “Người giàu có nhàn rồi như anh thì không bận gì cả”.
“Đúng, anh chính là Giả Bảo Ngọc”.
“Hả? Bận dỗ dành các cô gái”.
Phong Bính Thần bật cười một tiếng rồi nói: “Thông thường đều là các cô gái dỗ dành anh”.
Thuần Khiết lại một lần nữa bị anh đánh bại. Cơn buồn ngủ kéo đến, không bận tâm tới anh nữa. Phong Bính Thần không thấy cô trả lời, gọi hai tiếng không có phản ứng nên cũng ngủ thiếp đi.
Hôm sau thức dậy, bên cạnh không có ai, ngẩng đầu nhìn đồng hồ thì đã mười rưỡi. Anh đứng dậy đi vào nhà vệ sinh, thấy trên bồn rửa mặt có một bộ bàn chải, khăn mặt mới. Trên gương có dán một mẩu giấy: “Em đi siêu thị!”.
Mười một giờ hơn, Thuần Khiết vẫn chưa về.
Anh không biết làm gì liền bật ti vi xem tin tức, liếc nhìn tấm áp phích trên tủ quần áo thì thấy vẫn là ảnh của Tiêu Ức Sơn. Anh giật xuống, vò nát, ném vào thùng rác cạnh bàn máy tính. Lúc đứng dậy bỗng nhiên nhìn thấy ngăn kéo bàn máy tính chưa đóng khít, bên trong có một chiếc đồng hồ tinh xảo, giá không dưới hai mươi vạn. Có lẽ là thứ đồ đắt tiền nhất trong căn phòng này.
Anh do dự một lúc, cuối cùng không kìm nén được sự tò mò, mở ngăn kéo lấy nó ra. Đúng lúc ấy Thuần Khiết mở cửa bước vào, tay xách hai túi đồ to. Cô vẫn chưa phát hiện Phong Bính Thần đã dậy, chỉ có Phong Bính Thần thấy có chút xấu hổ. Suy cho cùng thì xem lén đồ của người khác là một việc làm rất bất lịch sự, không phải là hành động của một người đàn ông lịch thiệp.
Thuần Khiết đặt đồ xuống, đang định thay dép thì nhìn thấy anh đứng trước bàn máy tính, sau đó nhìn thấy chiếc đồng hồ trên tay anh, sắc mặt có chút biến đổi. Phong Bính Thần mỉm cười ngượng ngùng rồi nói: “Anh vô tình nhìn thấy...”.
“Không sao”.
“Đây là...”.
“Người khác tặng”.
Phong Bính Thần cảm thấy hình như cô không vui lắm, nhưng nghe thấy câu này vẫn không kìm được hỏi cô: “Ai tặng?”.
Vì lần trước đã xảy ra chuyện không vui nên cô thẳng thắn trả lời: “Tháng trước sinh nhật, bạn trai tặng”.
Phong Bính Thần lo lắng hỏi: “Em có bạn trai?”.
Thuần Khiết cười: “Bạn trai cũ”.
Anh thở phào, nghĩ một lúc rồi hỏi: “Tháng trước sinh nhật em, chính là hôm mười ba tháng sáu. Người đàn ông đó chính là bạn trai cũ của em”.
“Vâng”.
“Hai người vẫn còn vương vấn không dứt được sao?”. Im lặng một lúc, anh lại hỏi.
Thuần Khiết ngửi thấy mùi ghen tuông, không kìm được bật cười: “Chỉ là thỉnh thoảng ăn bữa cơm”.
“Đã chia tay rồi, vì sao còn nhận quà của anh ta?”.
Thuần Khiết không ngờ anh lại hỏi vậy, không khỏi sững người. Nhưng lại thấy câu hỏi này của anh có chút bất lịch sự, trong lòng tức giận nhưng lại bật cười và nói: “Bởi vì quà của anh ta rất đắt tiền, hàng hiệu, không nhận thì thật tiếc...”.
Phong Bính Thần bị chặn họng, không biết nói gì, bất giác muốn ném chiếc đồng hồ trên tay ra ngoài cửa sổ. Nhưng vì không muốn phá hoại mối quan hệ tốt đẹp vừa mới hình thành nên đành phải kìm nén tính công tử nhà giàu của mình, lạnh lùng nói: “Cái này đâu phải hàng hiệu đắt tiền gì chứ, anh sẽ tặng em một chiếc”.
Thuần Khiết lập tức ngắt lời anh: “Chỉ tặng một chiếc? Anh cũng thật keo kiệt”.
“Tù muốn nghĩ gì thì nghĩ, không có gì là anh không làm được”.
Thuần Khiết thản nhiên nói: “Tiền nhiều quá không biết tiêu gì sao? Thế thì tặng tiền là được”.
Phong Bính Thần lại bị chặn họng, trợn mắt nhìn cô một lúc lâu rồi bật cười: “Em muốn làm anh tức chết sao?”.
Thuần Khiết nghe vậy liền dịu giọng nói: “Em phải đi nấu cơm đây. Chắc anh sẽ không tức đến nỗi cơm cũng không ăn mà đi luôn chứ?”.
Phong Bính Thần được thể, có ý nghe theo. Nhưng anh không giỏi chuyện này, từ trước tới nay đều là người khác nghe theo anh chứ anh chưa từng nhường nhịn người khác. Vì thế ngang bướng nói: “Cơm em nấu chỉ sợ không hợp khẩu vị của anh”.
Thuần Khiết nghe vậy vừa tức vừa buồn cười, liền nói: “Nếu đã như vậy thì anh đi nấu đi. Em đi chợ anh nấu cơm, cũng rất hợp lí”.
Phong Bính Thần không ngờ cô lại bảo mình nấu cơm, ngây người một lúc, sau đó bĩu môi, ngấng cao đầu đi vào bếp.
Nguy cơ xảy ra một trận cãi vã coi như đã được hóa giải. Thuần Khiết thầm thở phào, đứng dậy đi vào nhà vệ sinh tắm rửa. Mùa hè n