Tác giả: Thẩm Thương My
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1341655
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1655 lượt.
quá lạnh lùng của cô hình như khiến Hứa Lam không vui. Dì ta im lặng một lúc rồi mới nói: “Dì có ý tốt, muốn nghĩ cho con. Đừng nói là bây giờ con chưa có bạn trai, dì thấy kể cả có bạn trai rồi thì cũng có thể về xem thế nào rồi so sánh hai bên”.
Nghe vậy, Thuần Khiết không kìm được bật cười.
Hứa Lam cũng cười theo rồi nói: “Cứ quyết định như thế nhé. Con nhanh chóng thu xếp thời gian về nhà một chuyến. Không còn sớm nữa, con cũng nghỉ sớm đi, đừng có lúc nào cũng thức đêm..Nói rồi liền cúp máy”.
Thuần Khiết im lặng một lúc rồi từ từ gập điện thoại, không kìm được lẩm nhẩm: “Đúng là quá nhảm nhí”. Nào ngờ phía sau lập tức có người tiếp lời: “Chuyện gì quá nhảm nhí?
Cô vội quay người lại, nhìn thấy một người đàn ông cao gầy đội mũ lưỡi trai, không nhìn rõ mặt.
“Nếu mình là một kẻ háo sắc thì e là cậu đã bị cưỡng hiếp rồi”.
“May là cậu không phải”. Thuần Khiết cười, không hề cảm thấy ngạc nhiên về sự xuất hiện của anh.
Tiêu Ức Sơn lại hỏi: “Cậu vừa nói chuyện gì nhảm nhí?”.
Thuần Khiết lại thở dài rồi nói: “Cậu tuyệt đối không thể nghĩ ra được”.
“Thật sao?”.
“Ở nhà gọi mình về xem mặt”.
“Xem mặt?”. Quả nhiên Tiêu Ức Sơn sững người, nhưng ngay lập tức cười nói: “Đây là chuyện tốt mà. Có điều, mình tưởng cậu và Phong Bính Thần”.
“Làm gì có chuyện đó”. Thuần Khiết lập tức ngắt lời anh: “Mình với anh ta chỉ là bạn bình thường”.
Tiêu Ức Sơn bật cười: “Kẻ ngốc cũng nhận ra anh ta có tình ý với cậu”.Thuần Khiết khẽ sững người, không kìm được nói với anh những nghi vấn trong lòng mình: “Anh ta là người dí dỏm, hài hước, lại đẹp trai, giàu có, rõ ràng có rất nhiều lựa chọn, sao thích mình được? Mình cũng không biết rốt cuộc mình có điểm gì tốt?”.
“Mình thì không thấy anh ta có nhiều ưu điểm như vậy”. Tiêu Ức Sơn cười nhạt. Khuôn mặt của anh khuất trong bóng cây, không nhìn rõ nét mặt. Nhưng Thuần Khiết có thể cảm nhận được rằng anh đang nhìn mình khiến cô có cảm giác bị đè nén. Im lặng một lúc, anh lại nói: “Chỉ khi yêu một người, chúng ta mới cố gắng hết sức để thể hiện mặt hoàn mĩ của mình, thậm chí khơi dậy những đạo đức, tình cảm cao thượng. Đồng thời cũng sẽ phát hiện được vẻ không hoàn mĩ của mình, phóng đại khuyết điểm của mình. Cậu đang mắc hội chứng yêu đương điển hình...”.
“Mình không yêu anh ta!”. Thuần Khiết ngắt lời anh.
“Ai tin chứ?”.
Thuần Khiết im lặng một lúc, bồng nhiên nói: “Bọn mình đã lên giường với nhau nhưng vẫn chưa phát triển thêm”.
Lần này đến lượt Tiêu Ức Sơn không nói gì. Anh không thể ngờ rằng ngay cả chuyện này cô cũng nói với anh?
Nói xong câu ấy, chính Thuần Khiết cũng đỏ mặt tía tai, vô cùng xấu hổ. May mà bóng cây rậm rạp, ánh đèn không thể chiếu vào mặt cô. Có lẽ không gian u tối đã cho cô dũng khí.
Tiêu Ức Sơn ngạc nhiên hỏi: “Vì sao lại nói với mình chuyện này?”.
Thuần Khiết cười: “Mình nhớ cậu đã từng nói hi vọng tìm được người đáng tin cậy để nói chuyện, nói thật lòng mình”.
Tiêu Ức Sơn lại im lặng, một lúc sau mới nói: “Những lời thật lòng như thế này mình không muốn nghe”.
Thuần Khiết lại ngượng ngùng một lúc rồi chuyển chủ đề: “Bộ phim của cậu thế nào rồi? Lấy được kịch bản chưa?”.
“Lấy được rồi. Vai diễn quá ồn ào, không họp với mình. Rõ ràng Phong Bính Thần muốn làm mình mất mặt”.
Thuần Khiết cũng đồng ý nhưng ngoài miệng vẫn an ủi anh: “Ai lại lấy tiền ra đùa chứ”.
“Rất rõ ràng, anh ta không bận tâm tới tiền”. “Cậu đã kí hợp đồng rồi thì đừng than vãn nữa. Hãy bỏ thời gian ra nghiên cứu đi”.
Tiêu Ức Sơn không biết nói gì, ngừng một lát rồi hỏi: “Cậu đi cùng ai?”.
“Một người bạn”.
Nói đến chuyện này, Thuần Khiết lại nhớ đến một chuyện, liền nói: “Đúng rồi, có một chuyện muốn nói với cậu”.
“Chuyện gì?”.
“Tổng biên tập tòa soạn muốn mình quay lại làm việc”.
“Hả?”. Tiêu Ức Sơn sững người: “Nếu cậu muốn quay lại thì quay lại đi”.
“Mình cảm thấy có chút kì lạ”.
“Sao cơ?”.
“Không nói rõ được, trực giác cảm thấy có vấn đề”.
Tiêu Ức Sơn cười: “Thế thì mình không còn gì để nói nữa. Bất kì lí luận logic nào cũng không thể thắng được trực giác của phụ nữ các cậu. vấn đề ở chỗ cậu có muốn quay lại không?”.
“Trước khi chưa tìm hiểu rõ nguyên nhân, mình không có ý định quay lại”.“Ha haTiêu Ức Sơn khẽ lắc đầu: “Mình không biết nên khen cậu suy nghĩ thận trọng hay nên mắng cậu phụ lòng người khác nữa. Tổng biên tập đã mời cậu quay lại rồi, cậu còn làm cao cái gì?”.
“Con người mình là như vậy”.
“Chắc chắn cậu chưa bao giờ chơi cổ phiếu, cũng không mua sản phẩm sinh lợi”.
Thuần Khiết cười nói: “Cậu đoán đúng rồi”.
“Có thưởng không?”.
“Không. Có điều mình lại nhớ đến một chuyện, muốn hỏi cậu...”.
Tiêu Ức Sơn ngạc nhiên nhìn cô, im lặng một lúc rồi mới nói: “Cậu liên tiếp hỏi mình hết chuyện này đến chuyện khác, nhưng cậu chưa bao giờ chủ động gọi điện cho mình. Nếu tối nay mình không tìm cậu thì những vấn đề này của cậu phải làm thế nào?”.
“Mình gọi điện cho cậu nhưng cậu tắt máy”.
“Cậu có thể để lại lời nhắn. Mình sẽ trả lời cậu”.
“Chỉ là mình..Cô không n