Tác giả: Thẩm Thương My
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1341658
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1658 lượt.
óng bức, cô đi ra ngoài một lúc đã ướt đầm mồ hôi. Sau khi tắm xong, cô thay quần áo đi vào bếp, bỗng cô sững người lại.
Nhà bếp đã hoàn toàn biến thành một bãi chiến trường. Từ bệ bếp đến sàn nhà đều bừa bộn, lòng trắng trứng dính nhớp nháp, nước cà chua đỏ chót, rau vãi khắp nơi, dưới sàn nhà còn có một chiếc bát bị vỡ, nồi thì cháy đen, hoàn toàn không nhìn ra được đó là thứ gì.
Quả thực cô không dám tin vào mắt mình.
Phong Bính Thần nhìn cô chằm chằm. Khi đôi mắt kinh hoàng của cô nhìn về phía anh, anh run rẩy giơ tay phải, giọng điệu rất đáng thương: “Anh bị chảy máu”.
Lúc ấy Thuần Khiết mới phát hiện anh bị đứt tay. Chiếc áo sơ mi trắng tinh cũng bẩn hết cả.
Trước vẻ mặt vô tội của anh, quả thực cô... không còn gì để nói, đành phải quay người đi lấy băng urgo băng bó ngón tay cho anh rồi mời anh ra khỏi bếp.
Cô cảm thấy mình thật bi thảm, không những không có cơm trưa mà còn phải dọn dẹp bếp.
Cố kìm nén không thở dài, cô lấy điện thoại trong túi, tìm số điện thoại gọi đặt hai suất ăn trưa, sau đó đeo tạp dề, dọn dẹp nhà bếp.
Phong Bính Thần cởi áo sơ mi, vệ sinh xong lại chạy vào xin lỗi: “Xin lỗi, anh không biết thì ra nấu ăn lại khó như thế. Lần sau anh sẽ không bao giờ vào bếp, không bao giờ nấu ăn nữa..
Đối với lời xin lỗi không đầu không cuối này, Thuần Khiết đáp lại bằng ánh mắt sắc như dao.
Phong Bính Thần thì cười không biết xấu hổ.
Cô có một đôi mắt sáng, con ngươi đen láy, rất có thần. Những đường nét trên khuôn mặt rất dịu dàng nhưng không mang lại cảm giác thân thiết. Dường như ngay từ khi sinh ra đã mang một vẻ lạnh lùng, không dễ gần. Nhưng anh lại khao khát tiếp cận cô, không chỉ là cơ thể. Có điều anh không ngại bắt đầu từ cơ thể.
Cuốn Sách Vận Mệnh
Họ ăn tối trên tầng thượng của khách sạn Thời Quang.
Phong Bính Thần gọi món sườn nướng - món ngon nhất của bếp trưởng - rồi nói với Thuần Khiết: “Em không phiền nếu anh đi một lát chứ?”.
“Vào nhà vệ sinh à?”.
“về phòng thay quần áo, nhân tiện lấy chút tiền mặt, tránh để đến lúc không có tiền trả..
Đột nhiên sau lưng có giọng nói lanh lảnh: “Chân Thuần Khiết, thì ra là cô?”.
Dưới sàn trải thảm dày, Thuần Khiết không nghe thấy tiếng bước chân, bất thình lình bị gọi như vậy nên có chút ngạc nhiên. Ngoảnh đầu nhìn thì thấy Ôn Đế. Cô ta kiêu ngạo vênh mặt nói: “Chồ này không phải ai cũng có thể đến được đâu. Lần này cô lại lừa anh chàng nào vậy?”.
Thuần Khiết không thèm nói gì, lập tức giơ tay gọi phục vụ bên cạnh: “Tôi không quen cô gái này, anh đừng để cô ta làm phiền tôi”.
Ôn Đế nghe vậy đột nhiên biến sắc.
Phục vụ nói: “Thưa cô, xin cô đừng”.
Ôn Đế lập tức ngắt lời anh ta: “Tôi cũng đến đây ăn”.
“Xin hỏi cô đã đặt trước chưa?”.
“Anh mới đến đúng không, ngay cả kiến thức cơ bản cũng không biết?”. Ôn Đế lạnh lùng nói: “Muốn ăn ở đây phải đặt trước. Tôi đã có thể vào được, dĩ nhiên là đã đặt trước rồi”.
Phục vụ hỏi như vậy chẳng qua chỉ là lịch sự mời cô ta về chỗ của mình, hoàn toàn không phải hỏi thật. Nhưng không ngờ cô ta lại nói một tràng như vậy nên có chút dở khóc dở cười.
Đúng lúc ấy Phong Bính Thần quay lại. Anh nhìn Ôn Đế với ánh mắt kinh ngạc. Sự thô lỗ và vô lễ của cô ta đã để lại ấn tượng vô cùng sâu sắc với anh. Đời này, người mà anh không muốn gặp lúc ăn cơm nhất chính là cô ta.
Ôn Đế vừa nhìn thấy anh là biết Thuần Khiết “lừa” được ai. Đây chính là điều khiến cô ta tức nhất. Sau khi bị Trác Việt bỏ rơi, Thuần Khiết đã câu được một người đàn ông, hơn nữa mọi mặt đều rất xuất sắc. Rốt cuộc là dựa vào cái gì chứ? Cô ta không thể hiểu được, cũng không phục, ngọn lửa đố kị rừng rực trong lòng. Nào ngờ Phong Bính Thần bỗng nhiên mỉm cười với cô ta, lịch sự hỏi: “Thưa cô, xin hỏi cô có danh thiếp không?”.
Ôn Đế không khỏi sững người, không biết anh có ý gì.
sững người.
Ôn Đế chần chừ một lúc nhưng vẫn lấy danh thiếp đưa cho anh.
Phong Bính Thần đưa tay cầm, không nhìn mà chỉ nói cảm ơn. Mặt Ôn Đế đỏ bừng. Cô ta không khách khí với phụ nữ nhưng khi gặp những anh chàng điển trai thì lại tỏ ra vô cùng dịu dàng. Cô ta cho rằng Phong Bính Thần xin danh thiếp của mình trước mặt Thuần Khiết là sự sỉ nhục đối với Thuần Khiết. Điều này khiến cô ta cảm thấy rất vui.
Lúc ấy, món sườn nướng mà họ gọi được mang tới.
Phục vụ lại một lần nữa mời Ôn Đế về chồ của mình.
Nhờ Phong Bính Thần mà ngọn lửa tức giận trong lòng Ôn Đế đã giảm xuống, cô ta ngoan ngoãn quay về chỗ của mình.
Đợi phục vụ bày thức ăn, rót rượu xong, Phong Bính Thần mới nói: “Đi gọi giám đốc lại đây”. Một lúc sau, giám đốc rảo bước đi tới, cung kính nói: “Anh có gì dặn dò ạ?”.
Phong Bính Thần đưa danh thiếp của Ôn Đế cho anh ta rồi nói: “Tôi không muốn nhìn thấy cô ta ở đây”.
Giám đốc cầm danh thiếp, gật đầu và nói: “Tôi hiểu rồi”.
Thuần Khiết sững người, không kìm được bật cười. Đồng thời cũng thấy kì lạ. Vị giám đốc đó cung kính, lễ phép với anh, coi lời anh nói như lời sếp nói. Anh ở trong căn phòng sang trọng